Lê Thảo Nguyên

Người dùng

NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT- VÀ NỖI LÒNG CỦA NGOẠI Ở SÀI GÒN

Tâm sự tuổi già trước một chuyến đi xa nửa vòng trái đất
Sài Gòn những ngày này vẫn nắng. Cái nắng quen thuộc của phương Nam, không quá gắt nhưng đủ làm con người ta thấy lòng mình ấm lại mỗi buổi sáng. Đường phố vẫn đông, quán cà phê đầu hẻm vẫn mở từ rất sớm, tiếng xe máy, tiếng người nói chuyện, tiếng rao buổi sáng… tất cả tạo nên nhịp sống rất đặc trưng của thành phố này.

Nhưng với tôi, mấy ngày gần đây, Sài Gòn dường như có một cảm giác khác.

Chỉ còn ít ngày nữa thôi, con gái, con rể và cháu ngoại của tôi sẽ lên đường sang Phần Lan du học. Một chuyến đi xa, rất xa. Xa đến mức nếu nhìn trên bản đồ thì gần như ở bên kia nửa vòng trái đất.

Ở cái tuổi đã đi qua hơn nửa đời người, con người ta bắt đầu cảm nhận rõ ràng hơn những khoảnh khắc chia xa – dù là chia xa để bắt đầu một hành trình tốt đẹp.

Có lẽ cảm xúc của tuổi già rất lạ.
Niềm vui và nỗi bâng khuâng thường đi cùng nhau.

Vui vì con cháu mình có cơ hội bước ra thế giới, học tập trong một môi trường tốt hơn, văn minh hơn. Nhưng trong lòng lại có một chút gì đó khó tả, giống như khi nhìn con chim non rời tổ.

Mới ngày nào, con gái còn bé, đi học về còn chạy vào bếp hỏi mẹ hôm nay ăn gì. Rồi lớn lên, đi học, đi làm, lập gia đình. Thời gian trôi nhanh đến mức nhiều khi chính mình cũng không kịp nhận ra.

Rồi đến lúc có cháu ngoại.

Những buổi chiều rảnh rỗi, nhìn cháu chạy quanh nhà, nghe tiếng cười trẻ con vang lên trong sân, người già như tôi thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vậy mà giờ đây, cháu đã đủ lớn để chuẩn bị đi học ở một đất nước xa xôi.

Phần Lan – một cái tên nghe vừa xa lạ vừa thú vị.

Ngày trước, thế hệ chúng tôi ít khi nghĩ rằng con cháu mình sẽ có ngày sang tận Bắc Âu học tập. Thời đó, thế giới còn xa xôi lắm. Một chuyến đi ra nước ngoài đã là chuyện rất lớn.

Còn bây giờ, thế giới mở ra rất nhanh.

Tìm hiểu thêm mới biết Phần Lan là một trong những quốc gia có hệ thống giáo dục tốt nhất thế giới. Một đất nước nổi tiếng với những cánh rừng bạt ngàn, hàng nghìn hồ nước trong xanh và mùa đông tuyết phủ trắng trời.

Người ta nói đó là một xã hội rất trật tự, rất yên bình. Con người sống chậm rãi, tôn trọng thiên nhiên, tôn trọng sự riêng tư của nhau.

Một nơi đáng sống.

Nhưng cũng là một nơi rất khác với Sài Gòn.

Ở đây, quanh năm nắng ấm, phố xá đông đúc, con người gần gũi, dễ nói chuyện. Chỉ cần bước ra đường là có thể nghe đủ thứ âm thanh của cuộc sống.

Còn bên kia trời Âu, mùa đông có khi kéo dài nhiều tháng. Tuyết phủ trắng khắp nơi, không gian yên tĩnh đến mức người mới sang đôi khi thấy… nhớ tiếng xe máy.

Nghĩ đến đó, người già như tôi cũng có chút lo.

Không phải lo chuyện học hành, mà lo cái cảm giác cô đơn ban đầu nơi đất khách.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ khác.

Cuộc đời của mỗi con người đều có những hành trình riêng.

Thế hệ chúng tôi đã đi qua những năm tháng chiến tranh, những thời kỳ khó khăn của đất nước. Chúng tôi quen với việc sống gần gia đình, gần quê hương.

Còn thế hệ của con cháu bây giờ, con đường của các cháu rộng hơn, xa hơn.

Các cháu có cơ hội đi nhiều nơi, học nhiều điều mới, tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau. Đó là điều tốt.

Thế giới ngày nay không còn xa xôi như trước.

Chỉ cần một chiếc điện thoại, một cuộc gọi video là có thể nhìn thấy nhau dù cách nhau hàng chục nghìn cây số.

Nửa vòng trái đất giờ chỉ cách nhau vài cái chạm màn hình.

Những ngày này trong nhà cũng bận rộn hơn.

Chuẩn bị giấy tờ, hành lý, quần áo mùa đông, những thứ cần thiết cho cuộc sống mới.

Mỗi lần nhìn thấy vali mở ra giữa phòng, tôi lại có một cảm giác rất lạ. Không buồn hẳn, nhưng cũng không hoàn toàn vui.

Nó giống như khi nhìn con thuyền chuẩn bị rời bến.

Biết rằng con thuyền ấy sẽ đi đến một vùng biển rộng hơn, nhưng trong lòng người đứng trên bờ vẫn có một chút lặng lẽ.

Tuổi già có lẽ là như vậy.

Con người ta bắt đầu sống nhiều hơn với ký ức.

Những kỷ niệm về thời tuổi trẻ, về những năm tháng nuôi con, về những buổi chiều cả gia đình quây quần bên mâm cơm.

Những điều tưởng chừng rất bình thường ngày trước, đến lúc này bỗng trở nên quý giá.

Sài Gòn vẫn vậy.

Buổi chiều nắng nhẹ, gió từ con sông thổi vào mát rượi. Dòng người vẫn tấp nập qua lại.

Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ đến một nơi rất xa – nơi mà vài ngày nữa thôi con cháu mình sẽ bắt đầu cuộc sống mới.

Một đất nước lạnh hơn, yên tĩnh hơn, nhưng cũng đầy cơ hội.

Tôi chỉ mong các con, các cháu giữ được những điều giản dị nhất của người Việt Nam:
sự chăm chỉ, sự tử tế và tình cảm gia đình.

Đi đâu cũng vậy, kiến thức có thể học dần, cuộc sống có thể thích nghi dần. Nhưng gốc rễ của con người – đó là điều quan trọng nhất.

Có người nói tuổi già là lúc con người bắt đầu học cách… buông.

Không phải buông bỏ tình cảm, mà buông những lo lắng không cần thiết.

Con cái rồi sẽ trưởng thành. Cháu chắt rồi cũng sẽ có con đường riêng.

Việc của người già chỉ là đứng phía sau, lặng lẽ dõi theo.

Giống như cái cây già đứng bên sân nhà. Không còn chạy nhảy được nữa, nhưng vẫn tỏa bóng mát cho những thế hệ sau.

Chỉ còn vài ngày nữa thôi.

Một chuyến bay dài sẽ đưa con cháu tôi rời Sài Gòn để sang Phần Lan – một vùng đất xa xôi nhưng đầy hy vọng.

Tôi tin rằng hành trình ấy sẽ mở ra nhiều điều mới mẻ.

Và ở một nơi nào đó giữa châu Âu, chắc chắn các cháu cũng sẽ nhớ về quê nhà – nơi có Sài Gòn nắng ấm, có những con phố quen, có gia đình luôn chờ đợi.

Còn tôi, người đã đi qua nhiều năm tháng của cuộc đời, chỉ mong một điều rất giản dị:

Các con, các cháu đi xa để học hỏi, để trưởng thành.

Nhưng trong trái tim, vẫn luôn nhớ rằng
quê hương Việt Nam vẫn là nơi để trở về.

HÀ LÊ

 

Loading...
Xem thêm bài viết