Thêm những hình ảnh hoạt động của Đảng, Chính quyền cùng các Ban ngành tại xã Quỳnh An trong thời gian gần đây:











Nỗi đau mất đi cả cha lẫn mẹ là khoảng trống mênh mông nhất trong cuộc đời mỗi con người. Khi đấng sinh thành không còn nữa, quê hương dường như cũng trở nên xa xôi và đượm buồn hơn, bởi nơi ấy đã vắng bóng những người ngóng trông ta trở về.
Đời người có hai nỗi buồn lớn nhất, ấy là khi ngoảnh lại chẳng còn cha mẹ để phụng dưỡng, và khi trở về quê hương chẳng còn bóng dáng thân thương đợi chờ bên hiên cửa. Hôm nay, giữa dòng đời hối hả, lòng con lại thắt lên một nỗi nhớ quay quắt: Nhớ cha, nhớ mẹ, và nhớ cả mảnh đất quê hương gắn liền với tuổi thơ êm đềm.
Ngày cha mẹ còn, quê hương là nơi để về, là bến đỗ bình yên sau những dông bão cuộc đời. Dù đi xa vạn dặm, chỉ cần nghĩ đến dáng cha gầy guộc bên ấm trà sớm, dáng mẹ tảo tần củi lửa dưới gian bếp khói mờ, lòng con lại thấy ấm áp lạ kỳ. Mỗi chuyến xe về quê ngày ấy luôn đong đầy niềm vui, sự háo hức của đứa con được trở về trong vòng tay yêu thương của đấng sinh thành.
Nhưng giờ đây, cha mẹ đã đi xa, về miền xứ lạ. Căn nhà xưa giờ đây im tiếng mẹ cha, rêu phong phủ lối. Vẫn là con đường làng ấy, vẫn là dòng sông ấy, nhưng sao cảnh vật trở nên lạnh lẽo và xa lạ đến thế. Bước chân về quê mà lòng nghẹn ngào, con chợt nhận ra: Quê hương thân thương đến thế, là bởi nơi đó có cha mẹ. Khi cha mẹ không còn nữa, quê hương bỗng chốc trở thành nơi lưu giữ những ký ức vui buồn lẫn lộn nhưng cũng đỗi ngọt ngào.
Con nhớ những lời răn dạy nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của cha. Con nhớ đôi bàn tay hao gầy, chai sạn nhưng ấm áp của mẹ. Con nhớ cả những món ăn quê nghèo, đạm bạc mà chứa chan tình mẫu tử. Những điều giản dị ấy, giờ đây có đánh đổi bằng tất cả vinh hoa phú quý trên đời, con cũng chẳng thể nào tìm lại được nữa.
Cha mẹ ơi, con xin lỗi vì những ngày tháng thanh xuân mải mê theo đuổi danh vọng, tiền tài mà ít có thời gian ở bên cùng cha mẹ. Con cứ ngỡ cha mẹ sẽ mãi ở đó, chờ đợi con. Để rồi khi con nhận ra điều gì là trân quý nhất, thì tất cả đã trở thành muộn màng. Giờ đây, con chỉ biết gửi nỗi nhớ thương theo làn khói hương trầm, cầu mong ở thế giới bên kia, cha mẹ không còn mệt mỏi, đớn đau và luôn mỉm cười dõi theo cùng anh em chúng con.
Dù cha mẹ không còn nữa, nhưng hình bóng, tình yêu thương và những lời dạy của cha mẹ sẽ mãi là ngọn hải đăng soi sáng con đường để chúng con đi. Chúng con sẽ sống thật tốt, thật vững vàng, để xứng đáng là những đứa con mà cha mẹ luôn tự hào.
NỘI DUNG ⇒ LÊ THÀNH
TẠO ẢNH VIDEO ⇒ LÊ DƯỠNG
Nguyễn Xuân Phú
21/08/2026 11:08:11Người dùng
NHỚ CHA NHỚ MẸ NHỚ QUÊ HƯƠNG
Thêm những hình ảnh hoạt động của Đảng, Chính quyền cùng các Ban ngành tại xã Quỳnh An trong thời gian gần đây:
Nỗi đau mất đi cả cha lẫn mẹ là khoảng trống mênh mông nhất trong cuộc đời mỗi con người. Khi đấng sinh thành không còn nữa, quê hương dường như cũng trở nên xa xôi và đượm buồn hơn, bởi nơi ấy đã vắng bóng những người ngóng trông ta trở về.
Đời người có hai nỗi buồn lớn nhất, ấy là khi ngoảnh lại chẳng còn cha mẹ để phụng dưỡng, và khi trở về quê hương chẳng còn bóng dáng thân thương đợi chờ bên hiên cửa. Hôm nay, giữa dòng đời hối hả, lòng con lại thắt lên một nỗi nhớ quay quắt: Nhớ cha, nhớ mẹ, và nhớ cả mảnh đất quê hương gắn liền với tuổi thơ êm đềm.
Ngày cha mẹ còn, quê hương là nơi để về, là bến đỗ bình yên sau những dông bão cuộc đời. Dù đi xa vạn dặm, chỉ cần nghĩ đến dáng cha gầy guộc bên ấm trà sớm, dáng mẹ tảo tần củi lửa dưới gian bếp khói mờ, lòng con lại thấy ấm áp lạ kỳ. Mỗi chuyến xe về quê ngày ấy luôn đong đầy niềm vui, sự háo hức của đứa con được trở về trong vòng tay yêu thương của đấng sinh thành.
Nhưng giờ đây, cha mẹ đã đi xa, về miền xứ lạ. Căn nhà xưa giờ đây im tiếng mẹ cha, rêu phong phủ lối. Vẫn là con đường làng ấy, vẫn là dòng sông ấy, nhưng sao cảnh vật trở nên lạnh lẽo và xa lạ đến thế. Bước chân về quê mà lòng nghẹn ngào, con chợt nhận ra: Quê hương thân thương đến thế, là bởi nơi đó có cha mẹ. Khi cha mẹ không còn nữa, quê hương bỗng chốc trở thành nơi lưu giữ những ký ức vui buồn lẫn lộn nhưng cũng đỗi ngọt ngào.
Con nhớ những lời răn dạy nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của cha. Con nhớ đôi bàn tay hao gầy, chai sạn nhưng ấm áp của mẹ. Con nhớ cả những món ăn quê nghèo, đạm bạc mà chứa chan tình mẫu tử. Những điều giản dị ấy, giờ đây có đánh đổi bằng tất cả vinh hoa phú quý trên đời, con cũng chẳng thể nào tìm lại được nữa.
Cha mẹ ơi, con xin lỗi vì những ngày tháng thanh xuân mải mê theo đuổi danh vọng, tiền tài mà ít có thời gian ở bên cùng cha mẹ. Con cứ ngỡ cha mẹ sẽ mãi ở đó, chờ đợi con. Để rồi khi con nhận ra điều gì là trân quý nhất, thì tất cả đã trở thành muộn màng. Giờ đây, con chỉ biết gửi nỗi nhớ thương theo làn khói hương trầm, cầu mong ở thế giới bên kia, cha mẹ không còn mệt mỏi, đớn đau và luôn mỉm cười dõi theo cùng anh em chúng con.
Dù cha mẹ không còn nữa, nhưng hình bóng, tình yêu thương và những lời dạy của cha mẹ sẽ mãi là ngọn hải đăng soi sáng con đường để chúng con đi. Chúng con sẽ sống thật tốt, thật vững vàng, để xứng đáng là những đứa con mà cha mẹ luôn tự hào.
NỘI DUNG ⇒ LÊ THÀNH
TẠO ẢNH VIDEO ⇒ LÊ DƯỠNG