Thoinetso.vn- Có những buổi chiều cuối năm, gió mùa về rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã, chỉ là cái lạnh mỏng manh len qua từng mái ngói cũ, qua những con ngõ nhỏ, qua cả những miền ký ức đã xa. Trong khoảnh khắc ấy, người ta bỗng thấy thời gian như chậm lại, đủ để nghe rõ tiếng lòng mình sau một năm dài đi qua bao nắng gió.

Ngày cuối năm luôn mang một cảm giác rất riêng. Không phải là niềm vui rộn ràng, cũng không hẳn là nỗi buồn, mà là một thứ cảm xúc trầm lắng như làn khói bếp chiều bay lên từ những căn nhà nhỏ nơi miền quê Bắc bộ.
Có lẽ chỉ khi đi qua đủ những mùa mưa nắng của cuộc đời, con người ta mới hiểu rằng thời gian không chỉ là những con số trên tờ lịch, mà là những dấu lặng trong ký ức- nơi có tiếng chổi tre quét sân mỗi sớm mai, có tiếng gió lùa qua hàng tre, có mùi rơm mới và ánh đèn dầu vàng ấm của những ngày xa xưa.
Những người từng đi qua chiến tranh, từng sống qua những năm tháng gian khó, thường nhìn ngày cuối năm bằng một sự điềm tĩnh rất khác. Không ồn ào kể lể, không nói nhiều về những gì đã mất, chỉ lặng lẽ nhớ và trân trọng những điều còn lại.
Ở thành phố hôm nay, ánh đèn vẫn sáng, phố xá vẫn đông, dòng người vẫn hối hả như chưa từng biết mệt. Nhưng đâu đó trong sâu thẳm mỗi con người, vẫn có một góc rất riêng dành cho ký ức. Có những buổi chiều ngồi bên ly trà nóng, nhìn dòng người qua lại, chợt thấy lòng mình như quay về một miền xa lắm- nơi tuổi thơ từng đi qua những con đường đất, nơi tiếng mẹ gọi về ăn cơm trong chiều đông gió bấc vẫn còn vang rất khẽ trong trí nhớ.
Ở quê, ngày cuối năm vẫn đến chậm rãi như bao đời nay. Những buổi sáng sương phủ mờ trên mái nhà, tiếng gà gáy vọng xa, mùi khói bếp len trong gió lạnh. Người ta sửa lại cánh cửa, quét lại sân, lau lại bàn thờ… những việc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại chứa đựng cả một nếp sống lâu đời.
Cuộc đời rồi cũng giống như một dòng sông, có những đoạn chảy êm đềm, có những đoạn cuộn sóng. Đi qua đủ những thăng trầm, con người ta mới hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là mình đã đi nhanh đến đâu, mà là mình đã đi qua với tâm thế như thế nào.
Có những năm tháng tưởng chừng rất dài, nhưng khi nhìn lại chỉ như một cái chớp mắt. Những người đã gặp, những câu chuyện đã qua, những vui buồn từng rất lớn… tất cả rồi cũng lắng lại như lớp phù sa sau một mùa nước nổi.
Ngày cuối năm khiến người ta nhớ nhiều hơn. Nhớ những người còn ở lại, nhớ những người đã đi xa, nhớ những cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường nhưng lại trở thành kỷ niệm không thể quên.
Người từng trải hiểu rằng cuộc đời không phải là cuộc hơn thua, mà là hành trình để học cách giữ lòng mình bình yên trước những biến động. Những điều từng khiến ta bận lòng rồi cũng qua, những điều từng khiến ta tiếc nuối rồi cũng trở thành một phần của ký ức.
Có lẽ càng đi qua nhiều năm tháng, con người càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “bình an”. Không phải là cuộc sống không có khó khăn, mà là trong mọi hoàn cảnh, lòng mình vẫn đủ tĩnh để bước tiếp.
Ngày cuối năm giống như một khoảng lặng rất dài giữa bản nhạc của cuộc đời. Một khoảng lặng để nhìn lại, để hiểu rằng có những điều cần giữ, có những điều cần buông, và có những điều chỉ nên mỉm cười khi nhớ lại.
Rồi năm mới sẽ đến, mang theo những hy vọng mới. Nhưng với những người đã đi qua nhiều mùa gió, điều quan trọng không phải là ngày mai sẽ ra sao, mà là hôm nay mình còn đủ bình thản để ngồi yên, uống một chén trà nóng và thấy lòng nhẹ nhõm.
Thời gian vẫn trôi như dòng sông không bao giờ ngừng chảy. Năm cũ rồi sẽ lùi vào phía sau, mang theo tất cả những vui buồn đã có. Nhưng có một điều luôn ở lại- đó là những ký ức được giữ bằng sự chân thành và lòng biết ơn.
Và khi đứng trước khoảnh khắc cuối cùng của năm, người ta chợt hiểu rằng cuộc đời, sau tất cả, không cần quá nhiều điều lớn lao. Chỉ cần còn sức khỏe, còn những người thân yêu bên cạnh và còn giữ được sự bình yên trong lòng, ấy đã là điều đáng quý nhất.
Bởi sau tất cả những mùa đông đã đi qua, điều còn lại không phải là những năm tháng đã mất, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn- nơi con người ta tìm thấy chính mình giữa dòng chảy vô tận của thời gian.
Tô Lê
16/02/2026 12:15:46Tài khoản quản lý
Khi năm cũ khép lại trong tiếng gió mùa- khoảng lặng của một đời người
Ngày cuối năm luôn mang một cảm giác rất riêng. Không phải là niềm vui rộn ràng, cũng không hẳn là nỗi buồn, mà là một thứ cảm xúc trầm lắng như làn khói bếp chiều bay lên từ những căn nhà nhỏ nơi miền quê Bắc bộ.
Có lẽ chỉ khi đi qua đủ những mùa mưa nắng của cuộc đời, con người ta mới hiểu rằng thời gian không chỉ là những con số trên tờ lịch, mà là những dấu lặng trong ký ức- nơi có tiếng chổi tre quét sân mỗi sớm mai, có tiếng gió lùa qua hàng tre, có mùi rơm mới và ánh đèn dầu vàng ấm của những ngày xa xưa.
Những người từng đi qua chiến tranh, từng sống qua những năm tháng gian khó, thường nhìn ngày cuối năm bằng một sự điềm tĩnh rất khác. Không ồn ào kể lể, không nói nhiều về những gì đã mất, chỉ lặng lẽ nhớ và trân trọng những điều còn lại.
Ở thành phố hôm nay, ánh đèn vẫn sáng, phố xá vẫn đông, dòng người vẫn hối hả như chưa từng biết mệt. Nhưng đâu đó trong sâu thẳm mỗi con người, vẫn có một góc rất riêng dành cho ký ức. Có những buổi chiều ngồi bên ly trà nóng, nhìn dòng người qua lại, chợt thấy lòng mình như quay về một miền xa lắm- nơi tuổi thơ từng đi qua những con đường đất, nơi tiếng mẹ gọi về ăn cơm trong chiều đông gió bấc vẫn còn vang rất khẽ trong trí nhớ.
Ở quê, ngày cuối năm vẫn đến chậm rãi như bao đời nay. Những buổi sáng sương phủ mờ trên mái nhà, tiếng gà gáy vọng xa, mùi khói bếp len trong gió lạnh. Người ta sửa lại cánh cửa, quét lại sân, lau lại bàn thờ… những việc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại chứa đựng cả một nếp sống lâu đời.
Cuộc đời rồi cũng giống như một dòng sông, có những đoạn chảy êm đềm, có những đoạn cuộn sóng. Đi qua đủ những thăng trầm, con người ta mới hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là mình đã đi nhanh đến đâu, mà là mình đã đi qua với tâm thế như thế nào.
Có những năm tháng tưởng chừng rất dài, nhưng khi nhìn lại chỉ như một cái chớp mắt. Những người đã gặp, những câu chuyện đã qua, những vui buồn từng rất lớn… tất cả rồi cũng lắng lại như lớp phù sa sau một mùa nước nổi.
Ngày cuối năm khiến người ta nhớ nhiều hơn. Nhớ những người còn ở lại, nhớ những người đã đi xa, nhớ những cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường nhưng lại trở thành kỷ niệm không thể quên.
Người từng trải hiểu rằng cuộc đời không phải là cuộc hơn thua, mà là hành trình để học cách giữ lòng mình bình yên trước những biến động. Những điều từng khiến ta bận lòng rồi cũng qua, những điều từng khiến ta tiếc nuối rồi cũng trở thành một phần của ký ức.
Có lẽ càng đi qua nhiều năm tháng, con người càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “bình an”. Không phải là cuộc sống không có khó khăn, mà là trong mọi hoàn cảnh, lòng mình vẫn đủ tĩnh để bước tiếp.
Ngày cuối năm giống như một khoảng lặng rất dài giữa bản nhạc của cuộc đời. Một khoảng lặng để nhìn lại, để hiểu rằng có những điều cần giữ, có những điều cần buông, và có những điều chỉ nên mỉm cười khi nhớ lại.
Rồi năm mới sẽ đến, mang theo những hy vọng mới. Nhưng với những người đã đi qua nhiều mùa gió, điều quan trọng không phải là ngày mai sẽ ra sao, mà là hôm nay mình còn đủ bình thản để ngồi yên, uống một chén trà nóng và thấy lòng nhẹ nhõm.
Thời gian vẫn trôi như dòng sông không bao giờ ngừng chảy. Năm cũ rồi sẽ lùi vào phía sau, mang theo tất cả những vui buồn đã có. Nhưng có một điều luôn ở lại- đó là những ký ức được giữ bằng sự chân thành và lòng biết ơn.
Và khi đứng trước khoảnh khắc cuối cùng của năm, người ta chợt hiểu rằng cuộc đời, sau tất cả, không cần quá nhiều điều lớn lao. Chỉ cần còn sức khỏe, còn những người thân yêu bên cạnh và còn giữ được sự bình yên trong lòng, ấy đã là điều đáng quý nhất.
Bởi sau tất cả những mùa đông đã đi qua, điều còn lại không phải là những năm tháng đã mất, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn- nơi con người ta tìm thấy chính mình giữa dòng chảy vô tận của thời gian.