Ngày 6/8/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an tiến hành các hoạt động tố tụng đối với Bùi Xuân Huấn (Huấn Hoa Hồng); sau đó Huấn bị khởi tố, bắt tạm giam để điều tra về các hành vi mà cơ quan điều tra xác định có dấu hiệu của tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.
Ngày 24/8/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lào Cai cũng khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Vũ Hoàng Hải (Hải Sapa TV) và một số người liên quan. Hải Sapa TV bị khởi tố về hành vi Lừa dối khách hàng; vụ án đồng thời được điều tra đối với các hành vi liên quan đến công tác kế toán.
Đó là những thông tin tố tụng được cơ quan chức năng công bố.
Nhưng câu chuyện đáng suy ngẫm lại bắt đầu từ sau những bản tin ấy.
Từ một bản tin chính thống đến hàng nghìn lời bình trên mạng
Chỉ cần một thông tin “bị bắt”, “bị khởi tố” xuất hiện, gần như ngay lập tức TikTok, Facebook, YouTube lại xuất hiện vô số video.
Người phân tích.
Người kể chuyện.
Người chế giễu.
Người đào lại những phát ngôn từ nhiều năm trước.
Người ghép hình, ghép nhạc, đặt tiêu đề thật mạnh.
Thậm chí có người chưa biết hồ sơ vụ án có những gì, chưa biết cơ quan điều tra đã kết luận đến đâu nhưng vẫn có thể ngồi trước điện thoại nói hàng chục phút như thể mình biết toàn bộ câu chuyện.
Một bản tin chính thống có thể chỉ vài trăm chữ.
Nhưng qua mạng xã hội, vài trăm chữ ấy có thể biến thành hàng nghìn video, hàng vạn bình luận và hàng triệu lượt xem.
Và ở đó xuất hiện một thứ hàng hóa rất đặc biệt: sự tò mò của cộng đồng.
Người khác càng gặp chuyện, càng có nhiều người tò mò.
Càng nhiều người tò mò, video càng nhiều lượt xem.
Càng nhiều lượt xem, tài khoản càng có khả năng tăng người theo dõi, quảng cáo, bán hàng và tạo ra thu nhập.
Vậy phải chăng chuyện buồn, thậm chí một vụ án hình sự của người khác, đang trở thành “nguyên liệu” để một bộ phận người làm nội dung kiếm view?
Bình luận một vụ án không phải là điều bị cấm
Cần nói cho công bằng: mạng xã hội không phải nơi mọi người chỉ được đọc mà không được nói.
Người dân hoàn toàn có thể bày tỏ quan điểm về những vấn đề xã hội đã được công khai.
Một người có thể nói:
“Đây là bài học cho người kinh doanh trên mạng.”
Có thể đặt câu hỏi về trách nhiệm của người nổi tiếng khi quảng cáo, bán hàng.
Có thể phân tích việc kinh doanh phải thực hiện nghĩa vụ thuế, kế toán, bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.
Thậm chí có thể phê phán một hành vi đã được cơ quan có thẩm quyền xác định và công bố, miễn việc bình luận dựa trên thông tin có nguồn và không xuyên tạc.
Đó là quyền bình luận và phản biện bình thường trong xã hội.
Nhưng quyền bình luận không đồng nghĩa với quyền tự mình kết tội người khác.
“Bị bắt” chưa đồng nghĩa với “đã có tội”
Đây có lẽ là điều người làm nội dung mạng cần đặc biệt thận trọng.
Điều 13 Bộ luật Tố tụng hình sự quy định nguyên tắc suy đoán vô tội: người bị buộc tội được coi là không có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật.
Vì vậy:
“Ông A bị khởi tố để điều tra về tội…”
hoàn toàn khác với:
“Ông A là tội phạm…”
Một bên là thông tin về một quyết định tố tụng.
Một bên đã mang ý nghĩa kết luận.
Khoảng cách giữa hai câu nói tưởng rất nhỏ, nhưng về pháp lý lại rất lớn.
Đáng lo là trên mạng xã hội, khoảng cách ấy đôi khi bị xóa đi chỉ để đổi lấy một tiêu đề hấp dẫn hơn.
Đừng biến phòng livestream thành “phiên tòa”
Một hiện tượng khác cũng đáng suy nghĩ.
Khi một người nổi tiếng bị bắt, nhiều tài khoản lập tức “đào” lại toàn bộ quá khứ của họ.
Những mâu thuẫn cũ, câu nói cũ, hình ảnh cũ, chuyện gia đình, chuyện làm ăn… được mang ra kể lại.
Có những thông tin đúng.
Có những thông tin chỉ được nghe kể.
Có những chuyện không rõ xuất phát từ đâu.
Nhưng qua vài lần chia sẻ, chúng lại được kể như một sự thật.
Người này nghe người kia.
Kênh sau lấy nội dung của kênh trước.
Cuối cùng chẳng còn ai biết nguồn ban đầu nằm ở đâu.
Nguy hiểm nhất là khi một người đang bị điều tra về hành vi A, cộng đồng mạng lại tự “điều tra” thêm hành vi B, C, D rồi ghép tất cả thành chân dung của một con người.
Đó không còn đơn thuần là đưa tin.
Mạng xã hội khi ấy vô tình biến thành một “phiên tòa”, trong đó người cầm điện thoại vừa làm người thu thập chứng cứ, vừa công tố, vừa xét xử và đôi khi tuyên án bằng những lời chế giễu.
Một cái tên đang gặp chuyện có thể mang lại hàng triệu lượt xem
Đây mới là điều đáng bàn.
Ngày trước, người ta thường nói đến “tin đồn”.
Ngày nay, tin đồn còn có thể được thương mại hóa.
Một tiêu đề càng gây sốc càng dễ được bấm xem.
Một video càng tạo tranh cãi càng nhiều bình luận.
Càng nhiều bình luận, thuật toán càng có thể tiếp tục phân phối nội dung.
Và thế là xuất hiện vòng quay:
Sự việc → bình phẩm → tranh cãi → lượt xem → người theo dõi → doanh thu.
Không phải mọi người làm nội dung đều như vậy.
Nhưng nếu mục tiêu cuối cùng chỉ còn là lượt xem, người ta rất dễ bước qua ranh giới giữa thông tin và suy diễn, giữa phản biện và miệt thị, giữa hài hước và xúc phạm.
Đó là lúc câu chuyện không còn đơn giản là văn hóa ứng xử nữa.
Chủ kênh cũng phải chịu trách nhiệm về “ngôi nhà” của mình
Nghị định 147/2024/NĐ-CP về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng quy định chủ tài khoản, chủ kênh nội dung, chủ trang và người quản trị nhóm cộng đồng phải chịu trách nhiệm quản lý nội dung đăng tải trên tài khoản, trang, nhóm hoặc kênh của mình, bao gồm cả nội dung bình luận của người sử dụng; đồng thời có trách nhiệm ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin vi phạm theo quy định.
Điều đó cho thấy tư duy quản lý đã thay đổi.
Không thể cứ nghĩ:
“Đây là trang cá nhân của tôi, tôi thích nói gì thì nói.”
Mạng xã hội là không gian mở, nhưng không phải không gian đứng ngoài pháp luật.
Đặc biệt với những tài khoản có hàng trăm nghìn hoặc hàng triệu người theo dõi, một câu nói không còn giống cuộc trò chuyện giữa vài người trong quán nước.
Một thông tin sai có thể đến với hàng triệu người chỉ sau vài giờ.
Trong khi việc cải chính đôi khi chẳng còn mấy người quan tâm.
Phê phán hành vi, nhưng đừng vui trên biến cố của người khác
Những người nổi tiếng trên mạng nếu vi phạm pháp luật thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Kinh doanh gian dối phải xử lý.
Trốn tránh nghĩa vụ thuế, kế toán nếu đủ căn cứ thì phải xử lý.
Lừa đảo, lừa dối khách hàng hay bất cứ hành vi phạm pháp nào cũng không thể lấy sự nổi tiếng để làm lá chắn.
Nhưng xử lý ai, hành vi gì, mức độ đến đâu là công việc của cơ quan tiến hành tố tụng và cuối cùng là phán quyết của Tòa án.
Cộng đồng có quyền theo dõi.
Báo chí có quyền thông tin theo quy định.
Người dân có quyền bình luận.
Nhưng có lẽ chúng ta cũng cần tự hỏi:
Có nhất thiết phải lấy lúc một con người bị bắt để làm trò đùa?
Có nhất thiết phải lấy hình ảnh người ta bị dẫn giải rồi ghép nhạc, chế ảnh để mua vui?
Có cần kể thêm những chuyện chưa kiểm chứng chỉ vì tiêu đề “sốc” sẽ được nhiều người xem hơn?
Và nếu ngày mai thông tin ấy được chứng minh là không đúng, liệu hàng triệu lượt xem hôm nay có thể thu hồi lại được không?
Lượt view không đứng trên pháp luật
Thời đại số đã tạo cơ hội cho bất cứ ai cũng có thể trở thành người cung cấp thông tin.
Chỉ cần một chiếc điện thoại, một tài khoản TikTok, Facebook hay YouTube, một người bình thường cũng có thể nói với hàng vạn, thậm chí hàng triệu người.
Đó là một quyền năng rất lớn.
Nhưng quyền năng càng lớn thì trách nhiệm càng phải lớn.
Chúng ta cần một môi trường mạng có tranh luận, có phản biện, có tiếng cười và cả những quan điểm khác nhau.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc lấy danh dự của người khác làm “nhiên liệu” cho thuật toán.
Người vi phạm pháp luật sẽ có pháp luật xử lý.
Còn người bình luận về họ cũng cần nhớ rằng mình đang sống trong cùng một hệ thống pháp luật ấy.
Một cú nhấp chuột chỉ mất vài giây.
Một video có thể quay trong vài phút.
Nhưng một thông tin chưa được kiểm chứng khi đã lan tới hàng triệu người có thể để lại hậu quả rất lâu.
Câu view không phải là quyền được nói bất cứ điều gì.
Và có lẽ văn minh trên mạng bắt đầu từ một nguyên tắc rất đơn giản:
Hãy bình luận về điều đã được xác thực; phê phán hành vi nhưng đừng vội kết tội con người; và đừng biến biến cố của người khác thành trò vui chỉ để đổi lấy vài nghìn lượt thích.
HÀ LÊ
GÓC SUY NGẪM – THỜI NÉT SỐ
Anh Trần Viết Ý
26/08/2026 17:53:56Người dùng
KHI MỘT NGƯỜI BỊ BẮT TRỞ THÀNH “MỒI CÂU VIEW”: MẠNG XÃ HỘI CÓ QUYỀN BÌNH PHẨM ĐẾN ĐÂU?
Những ngày gần đây, câu chuyện một số nhân vật nổi tiếng trên mạng xã hội bị khởi tố, bắt tạm giam tiếp tục thu hút sự chú ý rất lớn của cộng đồng mạng.
Ngày 6/8/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an tiến hành các hoạt động tố tụng đối với Bùi Xuân Huấn (Huấn Hoa Hồng); sau đó Huấn bị khởi tố, bắt tạm giam để điều tra về các hành vi mà cơ quan điều tra xác định có dấu hiệu của tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.
Ngày 24/8/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lào Cai cũng khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Vũ Hoàng Hải (Hải Sapa TV) và một số người liên quan. Hải Sapa TV bị khởi tố về hành vi Lừa dối khách hàng; vụ án đồng thời được điều tra đối với các hành vi liên quan đến công tác kế toán.
Đó là những thông tin tố tụng được cơ quan chức năng công bố.
Nhưng câu chuyện đáng suy ngẫm lại bắt đầu từ sau những bản tin ấy.
Từ một bản tin chính thống đến hàng nghìn lời bình trên mạng
Chỉ cần một thông tin “bị bắt”, “bị khởi tố” xuất hiện, gần như ngay lập tức TikTok, Facebook, YouTube lại xuất hiện vô số video.
Người phân tích.
Người kể chuyện.
Người chế giễu.
Người đào lại những phát ngôn từ nhiều năm trước.
Người ghép hình, ghép nhạc, đặt tiêu đề thật mạnh.
Thậm chí có người chưa biết hồ sơ vụ án có những gì, chưa biết cơ quan điều tra đã kết luận đến đâu nhưng vẫn có thể ngồi trước điện thoại nói hàng chục phút như thể mình biết toàn bộ câu chuyện.
Một bản tin chính thống có thể chỉ vài trăm chữ.
Nhưng qua mạng xã hội, vài trăm chữ ấy có thể biến thành hàng nghìn video, hàng vạn bình luận và hàng triệu lượt xem.
Và ở đó xuất hiện một thứ hàng hóa rất đặc biệt: sự tò mò của cộng đồng.
Người khác càng gặp chuyện, càng có nhiều người tò mò.
Càng nhiều người tò mò, video càng nhiều lượt xem.
Càng nhiều lượt xem, tài khoản càng có khả năng tăng người theo dõi, quảng cáo, bán hàng và tạo ra thu nhập.
Vậy phải chăng chuyện buồn, thậm chí một vụ án hình sự của người khác, đang trở thành “nguyên liệu” để một bộ phận người làm nội dung kiếm view?
Bình luận một vụ án không phải là điều bị cấm
Cần nói cho công bằng: mạng xã hội không phải nơi mọi người chỉ được đọc mà không được nói.
Người dân hoàn toàn có thể bày tỏ quan điểm về những vấn đề xã hội đã được công khai.
Một người có thể nói:
“Đây là bài học cho người kinh doanh trên mạng.”
Có thể đặt câu hỏi về trách nhiệm của người nổi tiếng khi quảng cáo, bán hàng.
Có thể phân tích việc kinh doanh phải thực hiện nghĩa vụ thuế, kế toán, bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.
Thậm chí có thể phê phán một hành vi đã được cơ quan có thẩm quyền xác định và công bố, miễn việc bình luận dựa trên thông tin có nguồn và không xuyên tạc.
Đó là quyền bình luận và phản biện bình thường trong xã hội.
Nhưng quyền bình luận không đồng nghĩa với quyền tự mình kết tội người khác.
“Bị bắt” chưa đồng nghĩa với “đã có tội”
Đây có lẽ là điều người làm nội dung mạng cần đặc biệt thận trọng.
Điều 13 Bộ luật Tố tụng hình sự quy định nguyên tắc suy đoán vô tội: người bị buộc tội được coi là không có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật.
Vì vậy:
“Ông A bị khởi tố để điều tra về tội…”
hoàn toàn khác với:
“Ông A là tội phạm…”
Một bên là thông tin về một quyết định tố tụng.
Một bên đã mang ý nghĩa kết luận.
Khoảng cách giữa hai câu nói tưởng rất nhỏ, nhưng về pháp lý lại rất lớn.
Đáng lo là trên mạng xã hội, khoảng cách ấy đôi khi bị xóa đi chỉ để đổi lấy một tiêu đề hấp dẫn hơn.
Đừng biến phòng livestream thành “phiên tòa”
Một hiện tượng khác cũng đáng suy nghĩ.
Khi một người nổi tiếng bị bắt, nhiều tài khoản lập tức “đào” lại toàn bộ quá khứ của họ.
Những mâu thuẫn cũ, câu nói cũ, hình ảnh cũ, chuyện gia đình, chuyện làm ăn… được mang ra kể lại.
Có những thông tin đúng.
Có những thông tin chỉ được nghe kể.
Có những chuyện không rõ xuất phát từ đâu.
Nhưng qua vài lần chia sẻ, chúng lại được kể như một sự thật.
Người này nghe người kia.
Kênh sau lấy nội dung của kênh trước.
Cuối cùng chẳng còn ai biết nguồn ban đầu nằm ở đâu.
Nguy hiểm nhất là khi một người đang bị điều tra về hành vi A, cộng đồng mạng lại tự “điều tra” thêm hành vi B, C, D rồi ghép tất cả thành chân dung của một con người.
Đó không còn đơn thuần là đưa tin.
Mạng xã hội khi ấy vô tình biến thành một “phiên tòa”, trong đó người cầm điện thoại vừa làm người thu thập chứng cứ, vừa công tố, vừa xét xử và đôi khi tuyên án bằng những lời chế giễu.
Một cái tên đang gặp chuyện có thể mang lại hàng triệu lượt xem
Đây mới là điều đáng bàn.
Ngày trước, người ta thường nói đến “tin đồn”.
Ngày nay, tin đồn còn có thể được thương mại hóa.
Một tiêu đề càng gây sốc càng dễ được bấm xem.
Một video càng tạo tranh cãi càng nhiều bình luận.
Càng nhiều bình luận, thuật toán càng có thể tiếp tục phân phối nội dung.
Và thế là xuất hiện vòng quay:
Sự việc → bình phẩm → tranh cãi → lượt xem → người theo dõi → doanh thu.
Không phải mọi người làm nội dung đều như vậy.
Nhưng nếu mục tiêu cuối cùng chỉ còn là lượt xem, người ta rất dễ bước qua ranh giới giữa thông tin và suy diễn, giữa phản biện và miệt thị, giữa hài hước và xúc phạm.
Đó là lúc câu chuyện không còn đơn giản là văn hóa ứng xử nữa.
Chủ kênh cũng phải chịu trách nhiệm về “ngôi nhà” của mình
Nghị định 147/2024/NĐ-CP về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng quy định chủ tài khoản, chủ kênh nội dung, chủ trang và người quản trị nhóm cộng đồng phải chịu trách nhiệm quản lý nội dung đăng tải trên tài khoản, trang, nhóm hoặc kênh của mình, bao gồm cả nội dung bình luận của người sử dụng; đồng thời có trách nhiệm ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin vi phạm theo quy định.
Điều đó cho thấy tư duy quản lý đã thay đổi.
Không thể cứ nghĩ:
“Đây là trang cá nhân của tôi, tôi thích nói gì thì nói.”
Mạng xã hội là không gian mở, nhưng không phải không gian đứng ngoài pháp luật.
Đặc biệt với những tài khoản có hàng trăm nghìn hoặc hàng triệu người theo dõi, một câu nói không còn giống cuộc trò chuyện giữa vài người trong quán nước.
Một thông tin sai có thể đến với hàng triệu người chỉ sau vài giờ.
Trong khi việc cải chính đôi khi chẳng còn mấy người quan tâm.
Phê phán hành vi, nhưng đừng vui trên biến cố của người khác
Những người nổi tiếng trên mạng nếu vi phạm pháp luật thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Kinh doanh gian dối phải xử lý.
Trốn tránh nghĩa vụ thuế, kế toán nếu đủ căn cứ thì phải xử lý.
Lừa đảo, lừa dối khách hàng hay bất cứ hành vi phạm pháp nào cũng không thể lấy sự nổi tiếng để làm lá chắn.
Nhưng xử lý ai, hành vi gì, mức độ đến đâu là công việc của cơ quan tiến hành tố tụng và cuối cùng là phán quyết của Tòa án.
Cộng đồng có quyền theo dõi.
Báo chí có quyền thông tin theo quy định.
Người dân có quyền bình luận.
Nhưng có lẽ chúng ta cũng cần tự hỏi:
Có nhất thiết phải lấy lúc một con người bị bắt để làm trò đùa?
Có nhất thiết phải lấy hình ảnh người ta bị dẫn giải rồi ghép nhạc, chế ảnh để mua vui?
Có cần kể thêm những chuyện chưa kiểm chứng chỉ vì tiêu đề “sốc” sẽ được nhiều người xem hơn?
Và nếu ngày mai thông tin ấy được chứng minh là không đúng, liệu hàng triệu lượt xem hôm nay có thể thu hồi lại được không?
Lượt view không đứng trên pháp luật
Thời đại số đã tạo cơ hội cho bất cứ ai cũng có thể trở thành người cung cấp thông tin.
Chỉ cần một chiếc điện thoại, một tài khoản TikTok, Facebook hay YouTube, một người bình thường cũng có thể nói với hàng vạn, thậm chí hàng triệu người.
Đó là một quyền năng rất lớn.
Nhưng quyền năng càng lớn thì trách nhiệm càng phải lớn.
Chúng ta cần một môi trường mạng có tranh luận, có phản biện, có tiếng cười và cả những quan điểm khác nhau.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc lấy danh dự của người khác làm “nhiên liệu” cho thuật toán.
Người vi phạm pháp luật sẽ có pháp luật xử lý.
Còn người bình luận về họ cũng cần nhớ rằng mình đang sống trong cùng một hệ thống pháp luật ấy.
Một cú nhấp chuột chỉ mất vài giây.
Một video có thể quay trong vài phút.
Nhưng một thông tin chưa được kiểm chứng khi đã lan tới hàng triệu người có thể để lại hậu quả rất lâu.
Câu view không phải là quyền được nói bất cứ điều gì.
Và có lẽ văn minh trên mạng bắt đầu từ một nguyên tắc rất đơn giản:
Hãy bình luận về điều đã được xác thực; phê phán hành vi nhưng đừng vội kết tội con người; và đừng biến biến cố của người khác thành trò vui chỉ để đổi lấy vài nghìn lượt thích.
HÀ LÊ
GÓC SUY NGẪM – THỜI NÉT SỐ