Qua các nguồn thông tin đại chúng, được biết TP. Hồ Chí Minh đang bước vào xây dựng Công viên Tưởng niệm những người đã mất vì Đại dịch COVID-19 tại số 1 đường Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài, TP.HCM) với biểu trưng là giọt nước ở vị trí trung tâm của hồ nước mang ý nghĩa thật đặc biệt, nó hồi tưởng về thời gian đại dịch, mang theo những ký ức khó quên trong lòng người dân thành phố cũng như trên cả nước. Mong rằng sẽ có nhiều những công viên, Đài tưởng niệm được xây dựng trên các tỉnh thành trong thời gian tới.
Trong Đại dịch COVID -19, chúng ta có thể thấy được nhiều chiều và nó không chỉ là con số hay những thống kê.
Đó là sự hy sinh ngoài ý muốn nhưng vô cùng sâu sắc, vô cùng lớn lao, sự mất mát này có thể phải đánh thức cả một xã hội về những giá trị cốt lõi của sự sống hay sức khoẻ con người trước thảm họa y tế, sinh mạng sống của con người khi tạo hóa ban cho thấy nó mong manh đến nhường nào. Chúng ta cần tiếp cận và thúc đẩy sự thay đổi của hệ thống y tế cũng như chính sách an sinh xã hội, đầu tư khoa học kỹ thuật cho y tế công cộng, nghiên cứu vắc-xin, hệ thống cấp cứu, đào tạo nguồn nhân lực có chất lượng cao.
Đại dịch COVID-19 là Đại dịch khắc nghiệt và vô cùng nguy hiểm, lâm nguy tới tính mạng, nhưng chúng ta đã chứng kiến một tinh thần, sự hy sinh thầm lặng, sự chia sẻ của gia đình và cộng đồng cùng những người trên tuyến đầu chống dịch. Sự ra đi của họ là nhưng nỗi đau mất mát không thể bù đắp.
Họ đã trở thành những ký ức chung của nhân loại, một dấu ấn lịch sử trước Đại dịch toàn cầu.
Giá như chúng ta xây dựng sớm hơn các Đài tưởng niệm sẽ có ý nghĩa lan tỏa sâu rộng trong đời sống xã hội. Nhưng dù sao đi nữa vẫn là sự nhân văn, là cách để xã hội không bao giờ được quên lãng, không chủ quan trong tương lai.
Người viết bài này cùng các cộng sự cũng có những nỗi trăn trở trong những ngày dịch phát tán trên diện rộng. cung phải mưu sinh, cũng phải công việc gia đình, công việc ngoài xã hội, cũng phải thực hiện sự giãn cách xã hội theo chỉ thị.
Sau đây là một số hình ảnh:

Một trong những con hẻm bị phong toả tại phường Tân Thới Hiệp

Uống cà phê thời giãn cách

Hoạt động xã hội trên đường phố

Tiền trạm nơi vùng sâu vùng xa tại một huyện của tỉnh Ninh Thuận (Nay là tỉnh Khánh Hoà) để phát đồ dùng học tập cho các cháu học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Đoàn phải vượt qua hơn 40 trạm kiểm soát dịch từ TP.HCM đến tỉnh Ninh Thuân (cũ)

Cùng đồng nghiệp vượt hơn 70 km qua các trạm kiểm soát dịch để tới nơi nghỉ của đoàn Y, Bác sĩ, những người tình nguyện tại tỉnh Ninh Bình vào huyện Cần Giờ (cũ) TP.HCM công tác lập các bệnh viện dã chiến cứu nhân, để trao những phần quà nhỏ, góp phần động viên tinh thần của các Y, Bác sĩ....
Thêm những hình ảnh có lẽ trong tâm sẽ không bao giờ quên trong đời sống thường nhật.












Một số hình ảnh trong đại dịch
Còn các Y, Bác sỹ, các tình nguyện viên thì sao?
Trong hoàn cảnh hiểm nguy, thiếu thốn và đầy bất trắc, họ đặt sự sống của người khác lên trên sự an toàn của bản thân. Không ít người đã kiệt sức, nhiễm bệnh, thậm chí vĩnh viễn ra đi – nhưng vẫn ở lại tuyến đầu vì hai chữ “cứu người”.
Khi cộng đồng buộc phải ở yên để tránh dịch, thì chính họ là những người tiến về phía tâm dịch. Sự có mặt của họ giúp hàng triệu người được điều trị, trấn an tinh thần và giữ cho hệ thống y tế không sụp đổ.Nhiều người không chỉ làm tròn bổn phận nghề nghiệp mà còn vượt xa khuôn khổ công việc: làm việc liên tục nhiều ngày đêm, xa gia đình, chấp nhận thiệt thòi về vật chất lẫn tinh thần, thậm chí đánh đổi cả sức khỏe và tính mạng.
Họ không cần vinh danh tức thời, không đòi hỏi sự ghi nhận, nhưng chính sự âm thầm ấy đã trở thành nền tảng để xã hội vượt qua khủng hoảng. Lịch sử sẽ nhớ đến họ như những con người bình thường đã làm điều phi thường,tinh thần dấn thân, nhân ái, đoàn kết và trách nhiệm cộng đồng của họ là bài học sống động về lòng yêu thương con người – thứ không thể đo đếm bằng bất kỳ danh hiệu hay phần thưởng nào.
Thành phố Hồ Chí Minh, khuya 08.2.2026
LÊ THÀNH
Nguyễn Văn Hùng
08/02/2026 00:52:59Người dùng
''HƯỞNG ỨNG'' DỰ ÁN XÂY DỰNG CÔNG VIÊN TƯỞNG NIỆM CÁC NẠN NHÂN ĐÃ MẤT TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19 TẠI TP.HỒ CHÍ MINH
Qua các nguồn thông tin đại chúng, được biết TP. Hồ Chí Minh đang bước vào xây dựng Công viên Tưởng niệm những người đã mất vì Đại dịch COVID-19 tại số 1 đường Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài, TP.HCM) với biểu trưng là giọt nước ở vị trí trung tâm của hồ nước mang ý nghĩa thật đặc biệt, nó hồi tưởng về thời gian đại dịch, mang theo những ký ức khó quên trong lòng người dân thành phố cũng như trên cả nước. Mong rằng sẽ có nhiều những công viên, Đài tưởng niệm được xây dựng trên các tỉnh thành trong thời gian tới.
Trong Đại dịch COVID -19, chúng ta có thể thấy được nhiều chiều và nó không chỉ là con số hay những thống kê.
Đó là sự hy sinh ngoài ý muốn nhưng vô cùng sâu sắc, vô cùng lớn lao, sự mất mát này có thể phải đánh thức cả một xã hội về những giá trị cốt lõi của sự sống hay sức khoẻ con người trước thảm họa y tế, sinh mạng sống của con người khi tạo hóa ban cho thấy nó mong manh đến nhường nào. Chúng ta cần tiếp cận và thúc đẩy sự thay đổi của hệ thống y tế cũng như chính sách an sinh xã hội, đầu tư khoa học kỹ thuật cho y tế công cộng, nghiên cứu vắc-xin, hệ thống cấp cứu, đào tạo nguồn nhân lực có chất lượng cao.
Đại dịch COVID-19 là Đại dịch khắc nghiệt và vô cùng nguy hiểm, lâm nguy tới tính mạng, nhưng chúng ta đã chứng kiến một tinh thần, sự hy sinh thầm lặng, sự chia sẻ của gia đình và cộng đồng cùng những người trên tuyến đầu chống dịch. Sự ra đi của họ là nhưng nỗi đau mất mát không thể bù đắp.
Họ đã trở thành những ký ức chung của nhân loại, một dấu ấn lịch sử trước Đại dịch toàn cầu.
Giá như chúng ta xây dựng sớm hơn các Đài tưởng niệm sẽ có ý nghĩa lan tỏa sâu rộng trong đời sống xã hội. Nhưng dù sao đi nữa vẫn là sự nhân văn, là cách để xã hội không bao giờ được quên lãng, không chủ quan trong tương lai.
Người viết bài này cùng các cộng sự cũng có những nỗi trăn trở trong những ngày dịch phát tán trên diện rộng. cung phải mưu sinh, cũng phải công việc gia đình, công việc ngoài xã hội, cũng phải thực hiện sự giãn cách xã hội theo chỉ thị.
Sau đây là một số hình ảnh:
Một trong những con hẻm bị phong toả tại phường Tân Thới Hiệp
Uống cà phê thời giãn cách
Hoạt động xã hội trên đường phố
Tiền trạm nơi vùng sâu vùng xa tại một huyện của tỉnh Ninh Thuận (Nay là tỉnh Khánh Hoà) để phát đồ dùng học tập cho các cháu học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Đoàn phải vượt qua hơn 40 trạm kiểm soát dịch từ TP.HCM đến tỉnh Ninh Thuân (cũ)
Cùng đồng nghiệp vượt hơn 70 km qua các trạm kiểm soát dịch để tới nơi nghỉ của đoàn Y, Bác sĩ, những người tình nguyện tại tỉnh Ninh Bình vào huyện Cần Giờ (cũ) TP.HCM công tác lập các bệnh viện dã chiến cứu nhân, để trao những phần quà nhỏ, góp phần động viên tinh thần của các Y, Bác sĩ....
Thêm những hình ảnh có lẽ trong tâm sẽ không bao giờ quên trong đời sống thường nhật.
Một số hình ảnh trong đại dịch
Còn các Y, Bác sỹ, các tình nguyện viên thì sao?
Trong hoàn cảnh hiểm nguy, thiếu thốn và đầy bất trắc, họ đặt sự sống của người khác lên trên sự an toàn của bản thân. Không ít người đã kiệt sức, nhiễm bệnh, thậm chí vĩnh viễn ra đi – nhưng vẫn ở lại tuyến đầu vì hai chữ “cứu người”.
Khi cộng đồng buộc phải ở yên để tránh dịch, thì chính họ là những người tiến về phía tâm dịch. Sự có mặt của họ giúp hàng triệu người được điều trị, trấn an tinh thần và giữ cho hệ thống y tế không sụp đổ.Nhiều người không chỉ làm tròn bổn phận nghề nghiệp mà còn vượt xa khuôn khổ công việc: làm việc liên tục nhiều ngày đêm, xa gia đình, chấp nhận thiệt thòi về vật chất lẫn tinh thần, thậm chí đánh đổi cả sức khỏe và tính mạng.
Họ không cần vinh danh tức thời, không đòi hỏi sự ghi nhận, nhưng chính sự âm thầm ấy đã trở thành nền tảng để xã hội vượt qua khủng hoảng. Lịch sử sẽ nhớ đến họ như những con người bình thường đã làm điều phi thường,tinh thần dấn thân, nhân ái, đoàn kết và trách nhiệm cộng đồng của họ là bài học sống động về lòng yêu thương con người – thứ không thể đo đếm bằng bất kỳ danh hiệu hay phần thưởng nào.
Thành phố Hồ Chí Minh, khuya 08.2.2026
LÊ THÀNH