Lê Thảo Nguyên

Người dùng

HÀNH TRÌNH TRI ÂN 27/7: NIỀM VUI NGÀY GẶP LẠI VÀ NỖI BUỒN GỌI TÊN ĐỒNG ĐỘI

Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
(27/7/1947 - 27/7/2026)
Có những chuyến đi bắt đầu bằng niềm vui gặp gỡ, những cái bắt tay thật chặt, những câu chuyện rộn ràng của người lính sau nhiều năm xa cách. Nhưng cũng có những chuyến đi càng đi càng lắng lại, bởi phía cuối hành trình là những hàng bia mộ, những cái tên thân thuộc và những người đồng đội mãi mãi không còn trở về.
Từ sáng ngày 26 đến ngày 28/7/2026, Hội Doanh nghiệp Doanh nhân Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng tổ chức hành trình về nguồn, dâng hương tri ân các anh hùng liệt sĩ tại nhiều nghĩa trang, khu di tích lịch sử trên dải đất miền Trung.

Đoàn gồm 145 đại biểu, trong đó có nhiều đồng chí là thương binh, bệnh binh, cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu tại các chiến trường Đường 9 - Nam Lào, Thành cổ Quảng Trị, tuyến lửa Trường Sơn và nhiều địa bàn ác liệt trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đi cùng đoàn còn có các thành viên văn nghệ. Tại mỗi nghĩa trang, mỗi đài tưởng niệm, những bài ca về Đảng, Bác Hồ, Tổ quốc, người lính và tình đồng đội lại được cất lên. Đó không đơn thuần là những tiết mục biểu diễn, mà là lời thăm hỏi của những người còn sống gửi đến đồng đội đã nằm lại với non sông.

Ba ngày hành trình là ba ngày đan xen giữa niềm vui và nỗi buồn, giữa những nụ cười ngày gặp lại và những giọt nước mắt trước anh linh đồng đội.

TỪ TƯỢNG ĐÀI NỮ TƯỚNG LÊ CHÂN – KHỞI ĐẦU MỘT HÀNH TRÌNH NGHĨA TÌNH

 Lãnh đạo Hội DN DN CCB TP Hải Phòng dâng hương tại Tượng đài Nữ tướng Lê Chân

Sáng 26/7, các thành viên trong đoàn có mặt tại Tượng đài Nữ tướng Lê Chân, một biểu tượng lịch sử và văn hóa tiêu biểu của thành phố Hải Phòng.

Trước anh linh vị nữ tướng có công khai phá vùng đất An Biên xưa, đoàn thành kính dâng hoa, dâng hương, báo cáo về hành trình tri ân và nguyện tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước, đoàn kết, nghĩa tình của những người lính Bộ đội Cụ Hồ trên mặt trận sản xuất, kinh doanh và xây dựng quê hương.

Buổi sáng hôm ấy, không khí tại quảng trường vừa trang nghiêm, vừa phấn khởi. Những người đồng đội lâu ngày mới gặp lại nhau tay bắt mặt mừng. Người hỏi thăm sức khỏe, người nhắc lại một đơn vị cũ, một trận đánh xưa, một địa danh từng đi qua trong chiến tranh.

Có những người đã ngoài bảy mươi, tám mươi tuổi, sức khỏe không còn như trước, bước đi đã chậm hơn, nhưng khi mặc lại bộ quân phục, gắn lên ngực những tấm huân chương, huy chương, ánh mắt họ vẫn sáng lên niềm tự hào của người lính.

Sau lễ dâng hương, đoàn rời Hải Phòng, bắt đầu hành trình về với miền Trung – vùng đất đã chịu nhiều đau thương, mất mát nhưng cũng viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.

CẦU NHE – NƠI NHỮNG NGƯỜI CON HẢI PHÒNG NẰM LẠI TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN

Hội DN DN cựu chiến binh  Hải Phòng thắp hương tại khu mộ Cầu Nhe

Điểm dừng chân đầu tiên của đoàn là Khu di tích lịch sử Cầu Nhe, thuộc Hà Tĩnh.

Đây là địa danh đặc biệt đối với nhân dân Hải Phòng. Ngày 15/4/1968, trong khi hành quân vào miền Nam chiến đấu, cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 5 Yên Tử bị máy bay Mỹ đánh bom tại khu vực Cầu Nhe. Năm mươi ba chiến sĩ quê Hải Phòng đã anh dũng hy sinh. Khu di tích còn tưởng niệm các liệt sĩ là cán bộ, dân quân địa phương đã ngã xuống trong chiến tranh.

Đối với đoàn cựu chiến binh Hải Phòng, Cầu Nhe không phải một địa danh xa lạ.

Ở nơi ấy có những người cùng quê hương, có những người đã rời thành phố Cảng khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về. Nhưng cuộc hành quân vào Nam đã trở thành chuyến đi cuối cùng của họ.

Trước khu mộ chung, không gian bỗng lặng đi.

Một cựu chiến binh cúi xuống đặt tay lên thành mộ. Một người khác lặng lẽ thắp thêm những nén hương. Không ai nói nhiều, bởi trong khoảnh khắc ấy, mọi lời nói dường như đều trở nên nhỏ bé.

Niềm vui của buổi sáng gặp nhau tại Hải Phòng giờ đã nhường chỗ cho nỗi nghẹn ngào. Những người lính còn sống trở về thăm những người lính đã không thể trở về.

Tiếng hát về Tổ quốc được các thành viên văn nghệ cất lên giữa khu tưởng niệm. Lời ca vang giữa trời miền Trung như một lời báo tin với các liệt sĩ:

Quê hương Hải Phòng vẫn nhớ các anh. Đồng đội vẫn nhớ các anh. Nhân dân không bao giờ quên sự hy sinh của các anh.

NGÃ BA ĐỒNG LỘC – TUỔI HAI MƯƠI HÓA THÀNH BẤT TỬ

 Đoàn dâng hương tại Đài tưởng niệm Ngã ba Đồng Lộc- khu mộ 10 nữ thanh niên xung phong

Rời Cầu Nhe, đoàn tiếp tục đến Khu di tích lịch sử quốc gia đặc biệt Ngã ba Đồng Lộc.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Đồng Lộc là một trọng điểm giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến chi viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Nơi đây từng bị đánh phá dữ dội, trở thành một “tọa độ lửa” mà các lực lượng thanh niên xung phong, bộ đội, công nhân giao thông phải ngày đêm bám trụ, san lấp hố bom, giữ cho những đoàn xe tiếp tục ra tiền tuyến.

Ngày 24/7/1968, 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4 đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Các chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, người trẻ nhất mới 17 tuổi, người lớn nhất 24 tuổi. Sự hy sinh ấy trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đứng trước 10 ngôi mộ nằm cạnh nhau, nhiều thành viên trong đoàn lặng người.

Mười cô gái, mười cuộc đời, mười ước mơ còn dang dở.

Các chị chưa kịp sống những năm tháng bình yên, chưa kịp thực hiện những dự định riêng của tuổi trẻ. Tất cả đã gửi lại Đồng Lộc để những chuyến xe được thông đường, để tiền tuyến có thêm vũ khí, lương thực và những đoàn quân tiếp viện.

Những người lính trong đoàn hôm nay hiểu hơn ai hết sự khốc liệt của chiến tranh. Họ vui vì được cùng nhau trở lại nơi này, nhưng trong niềm vui ấy luôn có một khoảng lặng – khoảng lặng dành cho những người cùng thế hệ đã mãi mãi tuổi mười tám, đôi mươi.

NGHĨA TRANG LIỆT SĨ QUỐC GIA TRƯỜNG SƠN – BẢN TRƯỜNG CA GIỮA ĐẠI NGÀN

 Toàn cảnh đoàn tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn, Lễ dâng hoa, dâng hương tại Đài tưởng niệm trung tâm

Ngày thứ hai của hành trình, đoàn đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn.

Nằm trên đồi Bến Tắt, nghĩa trang là nơi yên nghỉ của 10.263 anh hùng liệt sĩ đã chiến đấu, phục vụ chiến đấu và hy sinh trên tuyến đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Đây không chỉ là một nghĩa trang liệt sĩ, mà còn là biểu tượng lớn lao về sự hy sinh của cả một thế hệ trong cuộc trường chinh giải phóng dân tộc.

Giữa đại ngàn Trường Sơn, hàng vạn cây xanh vẫn ngày ngày tỏa bóng. Phía dưới những tán cây ấy là những hàng bia mộ nối dài, ngay ngắn, yên tĩnh đến nao lòng.

Các cựu chiến binh bước chậm giữa những phần mộ.

Có người chăm chú đọc từng tên tuổi, quê quán, đơn vị.

Có người đang đi bỗng dừng lại rất lâu khi gặp một cái tên quen thuộc.

Một người bạn cùng quê.

Một người lính cùng đơn vị.

Một đồng đội từng ăn chung nắm cơm, uống chung bi đông nước, từng nằm bên nhau trong một căn hầm giữa tiếng bom rơi.

Ngày gặp lại, người còn sống đã tóc bạc, còn người nằm dưới bia đá vẫn mãi mãi ở tuổi đôi mươi.

Có người mừng vì cuối cùng đã tìm được nơi đồng đội yên nghỉ. Nhưng niềm vui ấy lập tức hóa thành nước mắt. Sau hơn nửa thế kỷ, cuộc gặp lại không có cái bắt tay, không có lời chào, chỉ có một bàn tay run run đặt lên tấm bia và câu gọi khẽ:

“Đồng đội ơi, hôm nay chúng tôi về thăm các anh đây...”.

Đội văn nghệ của đoàn cất lên những bài ca về Trường Sơn, về người lính, về Tổ quốc. Giữa nghĩa trang, tiếng hát khi trầm xuống, khi nghẹn lại. Có người vừa hát vừa khóc, nhưng vẫn cố hát trọn lời, như muốn đồng đội dưới những hàng mộ kia được nghe lại tiếng hát của đơn vị năm nào.

ĐƯỜNG 9 - NAM LÀO: TRỞ VỀ CHIẾN TRƯỜNG XƯA, GỌI TÊN NHỮNG NGƯỜI KHÔNG TRỞ LẠI

Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9 là một trong hai nghĩa trang liệt sĩ quốc gia lớn trên địa bàn Quảng Trị, nơi quy tụ các liệt sĩ đã chiến đấu, phục vụ chiến đấu và hy sinh trên mặt trận Đường 9, chiến trường Quảng Trị và nước bạn Lào.

Đối với nhiều thành viên trong đoàn, đây là cuộc trở về đặc biệt.

Bởi họ từng là những người lính trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Đường 9 - Nam Lào. Những tên đất, tên sông, những ngọn đồi từng in dấu chân hành quân nay lại hiện về trong ký ức.

Họ vui vì sau bao năm vẫn còn có thể cùng nhau trở lại.

Họ mừng vì người đồng đội bên cạnh mình vẫn còn khỏe, vẫn còn nhớ những câu chuyện của đơn vị, vẫn còn nhận ra nhau qua giọng nói, dáng đi và cách gọi tên thân thuộc.

Nhưng chỉ cần bước vào giữa những hàng mộ, niềm vui ấy lại chùng xuống.

Bởi năm xưa, một đơn vị cùng hành quân nhưng hôm nay không phải tất cả đều có mặt. Người đứng đây, người đã nằm lại. Người được trở về quê hương, người gửi thân nơi đất khách. Có người đã xác định được danh tính, cũng có người đến nay vẫn nằm dưới tấm bia ghi dòng chữ “Liệt sĩ chưa biết tên”.

Những cựu chiến binh tóc bạc đi tìm đồng đội giữa nghĩa trang. Có người cẩn thận ghi lại số hàng, số mộ để báo về cho gia đình. Có người đặt lên phần mộ một điếu thuốc, một bông hoa, những kỷ vật giản dị như cách những người lính từng sẻ chia với nhau giữa chiến trường.

Ngày gặp lại, có nụ cười vì đã tìm thấy nhau.

Nhưng cũng có tiếng nấc vì cuộc gặp đã quá muộn.

THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – NƠI MỖI TẤC ĐẤT ĐỀU THẤM MÁU NGƯỜI LÍNH

 Đoàn dâng hương tại Đài tưởng niệm Thành cổ Quảng Trị

Buổi chiều, đoàn đến Thành cổ Quảng Trị – một trong những địa danh linh thiêng, bi tráng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Trong 81 ngày đêm, từ ngày 28/6 đến ngày 16/9/1972, quân và dân ta đã kiên cường chiến đấu, bảo vệ Thành cổ và thị xã Quảng Trị trong mưa bom, bão đạn. Biết bao cán bộ, chiến sĩ đã vượt sông Thạch Hãn tiếp viện cho Thành cổ và nhiều người đã mãi mãi không trở về.

Hôm nay, Thành cổ phủ một màu xanh thanh bình.

Không còn tiếng bom, tiếng pháo.

Không còn những trận đánh giành giật từng bờ tường, góc phố.

Nhưng dưới những thảm cỏ xanh ấy là máu xương của biết bao người lính.

Những cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại Quảng Trị đứng bên nhau rất lâu. Họ nhận lại những người bạn chiến đấu năm xưa, ôn lại những ngày cùng sống, cùng chiến đấu, cùng vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Có những câu chuyện được kể bằng nụ cười: chuyện hành quân, chuyện chia nhau một nắm cơm, chuyện người lính trẻ lần đầu nhận thư nhà.

Nhưng câu chuyện thường kết thúc bằng một khoảng lặng.

Bởi người được nhắc đến trong câu chuyện ấy có thể đã ngã xuống ngay tại Thành cổ, bên bờ Thạch Hãn hoặc trên một cao điểm nào đó của Quảng Trị.

Niềm vui gặp lại người còn sống khiến họ càng thương nhớ những người đã khuất.

Trong lễ dâng hương, nhiều đôi mắt đã đỏ hoe. Có người đứng nghiêm theo điều lệnh quân đội, đưa tay chào đồng đội lần nữa – một cái chào sau hơn nửa thế kỷ.

ĐÊM HOA ĐĂNG TRÊN SÔNG THẠCH HÃN – ÁNH SÁNG GỬI VỀ NHỮNG LINH HỒN BẤT TỬ

Các đại biểu thả hoa đăng trên sông Thạch Hãn- Toàn cảnh dòng sông trong đêm hoa đăng

Tối cùng ngày, đoàn dâng hương tại Đền tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh và tham gia thả hoa đăng trên dòng sông Thạch Hãn.

Trong mùa hè đỏ lửa năm 1972, biết bao cán bộ, chiến sĩ đã vượt sông để tiếp viện cho Thành cổ. Nhiều người đã hy sinh giữa dòng nước, để rồi Thạch Hãn không chỉ là một dòng sông mà đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, sự hy sinh và tình đồng đội.

Từng ngọn hoa đăng được nâng niu trên tay.

Mỗi ngọn đèn là một nén tâm nhang.

Mỗi cánh hoa là một lời nhắn gửi.

Khi những ánh sáng nhỏ bé được thả xuống dòng sông, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng. Các cựu chiến binh đứng bên nhau nhìn hoa đăng trôi chậm, mang theo lời gọi đồng đội về với quê hương, về với mẹ cha, vợ con và những người đã chờ đợi suốt bao năm.

Có người lặng lẽ lau nước mắt.

Có người khẽ gọi tên một người bạn cũ.

Có người chỉ đứng yên, bởi nỗi nhớ đã quá đầy không thể nói thành lời.

Dòng Thạch Hãn vẫn trôi. Những người lính năm xưa đã già. Nhưng tình đồng đội thì không cũ, lòng biết ơn không phai và ký ức về những người đã nằm xuống vẫn còn nguyên vẹn.

VŨNG CHÙA - ĐẢO YẾN: DÂNG HƯƠNG NGƯỜI ANH CẢ CỦA QUÂN ĐỘI

 Đoàn  chụp ảnh lưu niệm sau khi lên viếng mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Ngày thứ ba, đoàn đến Vũng Chùa - Đảo Yến, Quảng Bình, thành kính dâng hương tại phần mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Giữa không gian núi non hướng ra biển Đông, nơi an nghỉ của Đại tướng mang vẻ đẹp bình dị, thanh tĩnh và trang nghiêm. Đây đã trở thành địa chỉ thiêng liêng đối với cán bộ, chiến sĩ, cựu chiến binh và nhân dân cả nước.

Trước phần mộ Người Anh Cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, những cựu chiến binh kính cẩn nghiêng mình.

Đối với họ, Đại tướng không chỉ là vị Tổng Tư lệnh huyền thoại, mà còn là người đã chỉ huy những đội quân mà trong đó có đồng đội, có đơn vị và có chính tuổi trẻ của họ.

Trong phút mặc niệm, mỗi người như được trở lại những năm tháng quân ngũ, khi mệnh lệnh của Tổ quốc là điều thiêng liêng nhất, khi người lính sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ nhiệm vụ nào vì độc lập, tự do của dân tộc.

TRUÔNG BỒN – KHÚC TRÁNG CA CUỐI CÙNG TRƯỚC GIỜ NGỪNG NÉM BOM

Đoàn dâng hương tại Khu di tích lịch sử Truông Bồn-  khu mộ 13 thanh niên xung phong

Trên hành trình trở về Hải Phòng, đoàn dừng chân tại Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn, Nghệ An.

Nằm trên tuyến đường chiến lược 15A, Truông Bồn từng là một “tọa độ lửa”, nơi phải hứng chịu sự đánh phá ác liệt nhằm ngăn chặn tuyến chi viện từ miền Bắc vào miền Nam.

Ngày 31/10/1968, 13 chiến sĩ thanh niên xung phong thuộc Đại đội 317 đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm giao thông. Trong 13 người có 11 nữ và 2 nam, phần lớn đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Truông Bồn cũng là nơi hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu, phục vụ chiến đấu và nhiều người đã hy sinh để giữ vững tuyến đường ra tiền tuyến.

Đây là điểm tri ân cuối cùng trong hành trình ba ngày.

Những nén hương được thắp lên trong sự thành kính. Đoàn văn nghệ tiếp tục cất tiếng hát về tuổi trẻ Việt Nam, về những con người đã lấy thân mình giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn.

Đứng trước khu mộ 13 thanh niên xung phong, mỗi thành viên trong đoàn càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên có được.

Đằng sau những con đường rộng mở, những thành phố sáng đèn, những mái nhà bình yên là tuổi xuân, máu xương và những ước mơ chưa kịp thực hiện của hàng triệu người con đất Việt.

TIẾNG HÁT DÀNH CHO ĐỒNG ĐỘI

 Đoàn văn nghệ  cựu chiến binh biểu diễn tại một nghĩa trang trong lễ tri ân

Một trong những hình ảnh để lại nhiều xúc động trong suốt hành trình là tiếng hát của các thành viên văn nghệ tại những nghĩa trang, khu di tích.

Ở nơi hàng nghìn liệt sĩ đang yên nghỉ, những bài hát về Bác Hồ, Tổ quốc, Trường Sơn, Quảng Trị và tình đồng đội được cất lên bằng tất cả lòng thành kính.

Không có khoảng cách giữa người biểu diễn và người nghe.

Bởi người nghe hôm ấy là những đồng đội đã hòa vào đất mẹ.

Có bài hát mở đầu bằng những tiếng vỗ tay nhè nhẹ, nhưng kết thúc trong nước mắt. Có người hát chưa hết câu đã nghẹn lời. Có cựu chiến binh chống gậy đứng dậy hát theo, giọng không còn vang như thời tuổi trẻ nhưng vẫn đầy khí phách.

Tiếng hát ấy vừa mang niềm vui của ngày đoàn tụ, vừa chất chứa nỗi buồn của cuộc chia ly kéo dài hơn nửa thế kỷ.

Người còn sống hát cho người đã khuất nghe.

Người trở về hát cho người nằm lại.

Và giữa không gian linh thiêng ấy, dường như đồng đội năm xưa chưa bao giờ rời xa nhau.

BA NGÀY HÀNH TRÌNH – MỘT CUỘC TRỞ VỀ KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Chiều ngày 28/7, đoàn kết thúc hành trình và trở về Hải Phòng an toàn.

Ba ngày không phải là một khoảng thời gian dài, nhưng đã để lại trong mỗi thành viên những cảm xúc khó quên.

Đó là niềm vui khi những người lính năm xưa còn được gặp nhau, còn có thể cùng khoác vai, nắm tay, nhắc lại những ký ức của một thời trận mạc.

Đó là niềm tự hào khi được đứng trên những vùng đất mà đồng đội mình đã chiến đấu, hy sinh để góp phần làm nên hòa bình, thống nhất.

Nhưng đó cũng là nỗi buồn khi giữa những cuộc gặp gỡ hôm nay luôn có những chỗ trống không thể lấp đầy.

Có người đồng hương không còn trở về.

Có người bạn chiến đấu chỉ còn tên trên bia đá.

Có người đến nay vẫn chưa xác định được phần mộ.

Có những bà mẹ, người vợ và gia đình đã đi qua gần cả cuộc đời trong nỗi chờ mong.

Bởi vậy, hành trình tri ân không chỉ là việc dâng một vòng hoa, thắp một nén hương hay tổ chức một chuyến về nguồn. Điều sâu sắc hơn là giữ cho ký ức lịch sử được tiếp nối, để thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rằng mỗi ngày bình yên đều được xây dựng trên sự hy sinh của biết bao người.

Đối với Hội Doanh nghiệp Doanh nhân Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng, chuyến đi còn là dịp khẳng định trách nhiệm của những người lính trong thời bình: tiếp tục giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, đoàn kết giúp nhau phát triển kinh tế, chăm lo đồng đội, gia đình chính sách, tích cực tham gia công tác an sinh xã hội và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.

Hành trình đã khép lại, nhưng những ánh hoa đăng trên sông Thạch Hãn, những hàng bia trắng giữa đại ngàn Trường Sơn và tiếng gọi đồng đội trong chiều Quảng Trị sẽ còn ở lại rất lâu.

Niềm vui vì hôm nay chúng ta còn được gặp nhau.

Nỗi buồn vì nhiều đồng đội đã không thể có mặt trong cuộc trở về.

Và trên tất cả là lòng biết ơn – lòng biết ơn không chỉ dành cho một ngày 27/7, mà phải được gìn giữ trong mỗi ngày của cuộc sống hòa bình hôm nay.

SỰ ĐỒNG HÀNH CHU ĐÁO CỦA CÔNG TY DU LỊCH DŨNG THÀNH

Góp phần làm nên thành công của hành trình tri ân là sự chuẩn bị và đồng hành của Công ty Du lịch Dũng Thành.

Với đoàn có số lượng lên tới 145 người, trong đó có nhiều thương binh, bệnh binh, cựu chiến binh cao tuổi và những đồng chí sức khỏe hạn chế, việc tổ chức phương tiện, nơi ăn nghỉ, thời gian di chuyển và các điều kiện phục vụ đòi hỏi tinh thần trách nhiệm, sự tận tâm và khả năng phối hợp chặt chẽ.

Trong suốt ba ngày, Công ty Du lịch Dũng Thành đã phối hợp cùng Ban Tổ chức bố trí chương trình, phương tiện, đội ngũ lái xe, hướng dẫn viên và công tác hậu cần, góp phần bảo đảm đoàn di chuyển an toàn, đúng lịch trình và thực hiện trang nghiêm các nghi lễ dâng hoa, dâng hương tại từng địa điểm.

Đội ngũ phục vụ đã quan tâm hỗ trợ các thương binh, bệnh binh và cựu chiến binh cao tuổi trong quá trình lên, xuống xe, di chuyển tại các nghĩa trang, khu di tích; đồng thời chủ động phối hợp xử lý những yêu cầu phát sinh trong hành trình.

Hội Doanh nghiệp Doanh nhân Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng trân trọng cảm ơn Công ty Du lịch Dũng Thành đã tổ chức, đồng hành và phục vụ đoàn bằng tinh thần trách nhiệm, sự chu đáo và tình cảm trân trọng dành cho các cựu chiến binh.

Sự đồng hành ấy không chỉ góp phần bảo đảm thành công của một chuyến đi, mà còn thể hiện trách nhiệm của doanh nghiệp đối với hoạt động đền ơn đáp nghĩa, đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” và truyền thống tri ân những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ba ngày hành trình khép lại.

Những chuyến xe đã trở về thành phố Cảng.

Nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn vang tiếng hát giữa nghĩa trang, vẫn còn ánh sáng hoa đăng trên dòng Thạch Hãn và vẫn còn lời nhắn gửi dành cho đồng đội:

Chúng tôi đã trở về.

Chúng tôi luôn nhớ các anh.

Và Tổ quốc, nhân dân đời đời ghi nhớ công ơn những người đã ngã xuống.

Bài Ảnh: Hà Lê

 

Loading...
Xem thêm bài viết