Lê Thảo Nguyên

Người dùng

Cuối tuần nhớ Sài Gòn – nơi tuổi trẻ của tôi vẫn còn ở đó

Có những sáng Chủ nhật, khi mọi công việc tạm gác lại, lòng tôi lại chùng xuống bởi một nỗi nhớ rất khó gọi thành tên.

Nhà thờ Huyện Sỹ (còn gọi là nhà thờ Chợ Đũi) ( Ảnh mạng internet)

Đó là nỗi nhớ Sài Gòn.

Không phải nỗi nhớ của một chuyến đi ngắn ngày, mà là nỗi nhớ của cả một quãng đời. Nơi ấy đã từng chứng kiến những năm tháng tuổi trẻ của tôi, những ngày bươn chải mưu sinh, những lần vấp ngã rồi đứng dậy, những người bạn, những người hàng xóm và cả những ước mơ giản dị của một thời thanh xuân.

Đã mấy chục năm trôi qua.

Thời gian đủ để một chàng trai ngày nào bước sang tuổi ngoài sáu mươi. Thành phố cũng đã đổi thay rất nhiều.

Sài Gòn hôm nay hiện đại hơn, văn minh hơn, những tòa nhà cao tầng nối tiếp nhau vươn lên giữa bầu trời. Những tuyến đường được mở rộng, những cây cầu mới bắc qua sông, những khu đô thị sầm uất mọc lên ở khắp nơi.

Nhưng giữa những đổi thay ấy, tôi vẫn nhớ nhất màu xanh của những hàng me già.

Những hàng me lặng lẽ đứng bên đường như những người bạn cũ, mặc cho thành phố đổi thay từng ngày. Có cây đã già thêm, có cây được thay mới, nhưng bóng mát ấy vẫn khiến lòng người bồi hồi mỗi khi nhớ về.

Có những con đường, chỉ cần nghe nhắc tên thôi là cả một miền ký ức lại hiện về.

Đường Lê Thánh Tôn ngày ấy đông nhưng hiền hòa. Biết bao lần tôi chạy xe qua con đường ấy để đi làm, gặp bạn bè hay đơn giản chỉ lang thang ngắm phố sau một ngày tất bật. Mỗi góc phố đều in dấu một phần tuổi trẻ.

Rồi Bà Huyện Thanh Quan, con đường rợp bóng cây, bình yên giữa lòng đô thị náo nhiệt. Có những buổi chiều tan làm, chạy xe thật chậm qua đây, tự nhiên thấy mọi mệt mỏi như tan biến. Cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn, nhưng ai cũng mang trong mình niềm tin vào ngày mai.

Xa hơn là Xô Viết Nghệ Tĩnh, con đường gắn với biết bao chuyến đi về trong những năm tháng mưu sinh. Hôm nay, xe cộ đông hơn, nhà cửa san sát hơn, nhưng trong ký ức của tôi vẫn là hình ảnh con đường của một thời tuổi trẻ đầy khát vọng.

Mỗi lần trở lại trung tâm thành phố, tôi lại muốn ghé Công viên 30/4. Dưới những hàng cây cổ thụ, người già ngồi trò chuyện, các bạn trẻ cười nói, khách du lịch dừng chân chụp ảnh. Bao nhiêu năm rồi, nơi ấy vẫn giữ được một khoảng lặng rất riêng giữa nhịp sống hối hả của Sài Gòn.

Và có một nơi mà mỗi tuần tôi đều mong đến.

Đó là Nhà thờ Huyện Sỹ.

Chiều thứ Bảy hay sáng Chủ nhật, tôi thường đến dự lễ. Tiếng chuông nhà thờ ngân vang giữa lòng thành phố, tiếng kinh nguyện trầm lắng, dòng người lặng lẽ bước vào thánh đường khiến tâm hồn như được gột rửa sau những bộn bề của cuộc sống. Góc nhà thờ ấy không chỉ là nơi sinh hoạt tín ngưỡng mà còn là một phần ký ức rất đẹp của tôi về Sài Gòn.

Ngày ấy, cuộc sống chưa khá giả.

Nhưng tình làng nghĩa xóm lại rất gần.

Những người hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau, những bác lớn tuổi ngồi trước hiên nhà chuyện trò mỗi buổi chiều, lũ trẻ chạy khắp con hẻm, tiếng rao hàng rong, tiếng xe đạp, tiếng ve mỗi mùa hè... Tất cả tạo nên một Sài Gòn rất đỗi bình dị.

Thế rồi thời gian lặng lẽ trôi.

Nhiều người hàng xóm năm xưa nay đã về với đất mẹ. Những người bạn cùng trang lứa cũng đã bước sang tuổi năm mươi, sáu mươi. Mỗi lần gặp lại, câu hỏi đầu tiên không còn là công việc hay ước mơ, mà là: "Dạo này sức khỏe thế nào?"

Ngẫm lại mới thấy, thứ thay đổi nhanh nhất không phải là thành phố, mà chính là con người.

Sau đợt sắp xếp đơn vị hành chính, cái tên Quận 1 thân thuộc của bao thế hệ nay đã trở thành phường Bến Thành.

Một cái tên mới cho một giai đoạn phát triển mới của thành phố.

Nhưng trong ký ức của những người đã từng sống ở nơi ấy, Quận 1 vẫn mãi là Quận 1.

Tên gọi có thể thay đổi.

Ranh giới hành chính có thể thay đổi.

Những con đường có thể mở rộng.

Những tòa nhà cũ có thể nhường chỗ cho những công trình hiện đại.

Nhưng ký ức thì không ai có thể thay đổi được.

Có những nơi chỉ cần nhắm mắt cũng nhớ.

Có những con đường chỉ cần nghe tên là thấy cả tuổi trẻ hiện về.

Có những hàng me vẫn đứng lặng giữa phố như chứng nhân của bao thế hệ.

Có những tiếng chuông nhà thờ vẫn ngân lên như ngày nào.

Có những người đã đi xa mãi mãi, nhưng hình bóng của họ vẫn còn ở lại trong trái tim những người ở lại.

Hôm nay, tôi đang sống và làm việc nơi miền Bắc.

Mỗi sáng mở cửa đón gió, mỗi chiều nhìn nắng nhạt cuối ngày, lòng lại bất chợt nhớ về một góc Sài Gòn xa xôi.

Không phải để tiếc nuối.

Mà để biết ơn.

Biết ơn một thành phố đã cho tôi những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.

Biết ơn những con đường đã in dấu chân tuổi trẻ.

Biết ơn những người đã từng đi qua cuộc đời mình.

Có lẽ ai rồi cũng sẽ có một nơi để nhớ.

Có người nhớ Hà Nội với mùa thu lá vàng.

Có người nhớ Huế với dòng Hương Giang lặng lẽ.

Có người nhớ Cà Mau với những cơn mưa chiều đất Mũi.

Còn tôi, mỗi cuối tuần lại nhớ Sài Gòn.

Nhớ những hàng me xanh.

Nhớ đường Lê Thánh Tôn, Bà Huyện Thanh Quan, Xô Viết Nghệ Tĩnh.

Nhớ Công viên 30/4.

Nhớ góc Nhà thờ Huyện Sỹ mỗi cuối tuần.

Nhớ những người hàng xóm cũ.

Nhớ một thời tuổi trẻ đã đi qua.

Sài Gòn hôm nay vẫn tiếp tục phát triển, vẫn đón những lớp người mới đến lập nghiệp như ngày xưa tôi từng đến.

Còn tôi, chỉ mong một ngày nào đó được trở lại, đi thật chậm trên những con đường cũ, ngồi dưới bóng me già, lặng nghe tiếng chuông Nhà thờ Huyện Sỹ vang lên giữa chiều cuối tuần và mỉm cười.

Bởi có những nơi không chỉ là một thành phố.

Mà là một phần cuộc đời.

Và với tôi, Sài Gòn mãi là nơi tuổi trẻ vẫn còn ở lại.

BT: HÀ LÊ

 

Loading...
Xem thêm bài viết