Lê Thị Thu Huyền

Người dùng

CHUYỆN CUỐI TUẦN CÓ NHỮNG CHUYẾN ĐI, TRỞ VỀ RỒI MÀ CẢM XÚC VẪN CÒN Ở LẠI...

Đã nhiều ngày kể từ khi kết thúc hành trình về nguồn nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, nhưng trong nhóm Zalo của đoàn Hội Doanh nghiệp, Doanh nhân Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng, những bức ảnh vẫn tiếp tục được chia sẻ. Mỗi người chọn một góc ảnh khác nhau, một khoảnh khắc khác nhau, nhưng tất cả đều có chung một điều: đó là những cảm xúc chưa thể gọi thành tên.

Có người chỉ lặng lẽ gửi một tấm ảnh đứng trước Đài tưởng niệm.

Có người đăng bức ảnh những hàng mộ trắng nối dài giữa nắng gió Trường Sơn.

Có người chỉ viết vỏn vẹn vài dòng: "Một chuyến đi không thể nào quên..."

Đọc những dòng chia sẻ ấy, mới thấy có những chuyến đi đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn nguyên trong lòng mỗi người.

Trong đoàn có những đồng chí đã nhiều lần trở lại Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Trường Sơn. Mỗi lần đến là một lần thắp nén hương cho đồng đội, cho những người đã nằm lại tuổi hai mươi nơi mảnh đất này. Dẫu đã quen với con đường, quen với những hàng bia mộ, nhưng cảm xúc chưa bao giờ cũ.

Cũng có những đồng chí lần đầu tiên được đặt chân đến Trường Sơn.

Lần đầu tiên đứng giữa nghĩa trang rộng lớn với hơn mười nghìn phần mộ liệt sĩ.

Lần đầu tiên cảm nhận rõ sự bình yên của hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của lớp lớp cha anh.

Và cũng là lần đầu tiên, nhiều người không thể cầm được nước mắt.

Có lẽ khoảnh khắc khiến nhiều trái tim nghẹn lại nhất không phải lúc dâng hương, mà là khi những giai điệu quen thuộc vang lên giữa không gian linh thiêng của nghĩa trang.

"Hát cho đồng đội tôi nghe..."

Tiếng hát cất lên da diết, chậm rãi như lời tâm sự gửi đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đây.

Không còn là một tiết mục văn nghệ.

Không còn là một bài hát đã từng nghe nhiều lần.

Ở Trường Sơn hôm ấy, mỗi câu hát như chạm vào ký ức của những người lính năm xưa.

Nhiều đồng chí cựu chiến binh lặng lẽ quay mặt đi.

Có người cúi đầu thật lâu.

Có người đưa tay lau vội những giọt nước mắt.

Có những giọt nước mắt đã không thể kìm nén.

Có người sau chuyến đi nhắn trong nhóm rằng:

"Đã nhiều lần về Trường Sơn, nhưng lần nào cũng khóc..."

Lại có người viết:

"Lần đầu tiên tôi hiểu vì sao người ta gọi đây là vùng đất thiêng..."

Không ai cười khi đọc những dòng chia sẻ ấy.

Bởi tất cả đều hiểu, đó không phải là sự yếu mềm.

Đó là sự xúc động trước sự hy sinh quá lớn của những người đã ngã xuống để đất nước có được hòa bình.

Có lẽ điều quý giá nhất của chuyến đi không nằm ở số ki-lô-mét đã đi qua, cũng không phải ở những bức ảnh lưu niệm.

Điều còn lại chính là những cảm xúc mà mỗi người mang theo khi trở về.

Đó là sự biết ơn.

Là niềm tự hào.

Là lời nhắc nhở phải sống xứng đáng hơn với những thế hệ đi trước.

Người ta vẫn thường nói, thời gian sẽ làm phai mờ mọi ký ức.

Nhưng có những ký ức không bao giờ cũ.

Bởi mỗi nén hương được thắp lên không chỉ để tưởng nhớ những người đã khuất, mà còn để nhắc những người đang sống biết trân trọng hơn giá trị của hòa bình, của tình đồng đội và của cuộc sống hôm nay.

Có lẽ vì thế mà sau chuyến đi, những bức ảnh vẫn còn được chia sẻ.

Những lời nhắn vẫn còn gửi cho nhau.

Và mỗi khi ai đó nhắc đến hai tiếng Trường Sơn, trong lòng mỗi thành viên của đoàn lại bồi hồi như vừa mới đi qua ngày hôm qua.

Để rồi ai cũng tự nhủ, nếu còn đủ sức khỏe, còn đủ điều kiện, sẽ lại trở về.

Không chỉ để dâng một nén hương.

Mà để gặp lại những người đồng đội đã hóa thân vào đất mẹ, gặp lại một phần ký ức của dân tộc và cũng là gặp lại chính mình trong sự lặng im thiêng liêng của Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Trường Sơn.

HÀ LÊ

 

Loading...
Xem thêm bài viết