CHUYẾN ĐI CỦA NHỮNG CHÀNG TRAI TUỔI ĐÔI MƯƠI
47 năm trước, chúng tôi còn rất trẻ.
Những chàng trai từ quê hương Hải Hưng cũ rời cha mẹ, rời mái nhà, rời những con đường làng quen thuộc để khoác lên mình màu áo người lính.
Hành trang ngày ấy chẳng có gì nhiều.
Một chiếc ba lô. Một vài vật dụng cá nhân. Và phía sau mỗi người là ánh mắt của cha, là bàn tay của mẹ, là lời dặn dò trước lúc con lên đường.
Đất nước vừa bước qua chiến tranh, miền Nam sau ngày giải phóng còn bộn bề công việc. Những chuyến đi đưa chúng tôi vào phương Nam cũng bắt đầu từ đó.
Với nhiều người, đó là lần đầu tiên đi xa quê đến thế.
Đường dài. Điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn. Những chàng trai mới hôm qua còn ở bên cha mẹ bỗng phải học cách tự chăm sóc mình, học kỷ luật, học chịu đựng và học cách sống vì người bên cạnh.
Có những lúc mệt mỏi.
Có những đêm nhớ nhà.
Nhưng tuổi trẻ ngày ấy ít khi nói ra.
Chúng tôi chia nhau những gì mình có, động viên nhau khi khó khăn và cùng đi qua những ngày tháng mà khi ấy chẳng ai nghĩ rằng gần nửa thế kỷ sau mình vẫn còn nhớ rõ.
Có lẽ hai tiếng “đồng đội” đã bắt đầu từ những điều giản dị như vậy.
Không phải bằng những lời lớn lao.
Mà bằng một chuyến đi cùng nhau, một thời gian khó cùng nhau và một tuổi thanh xuân gửi lại bên nhau.
RỒI CÓ NGƯỜI ĐÃ KHÔNG TRỞ VỀ...
Cuộc đời người lính không chỉ có những ngày vui.
Trong đội ngũ những người con Hải Hưng nhập ngũ năm 1979 ấy, có người đã vĩnh viễn dừng lại khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đến hôm nay, chúng tôi vẫn nhắc tên đồng đội:
Phạm Văn Kiên.
Năm 1983, trong khi làm nhiệm vụ trấn áp tội phạm, đồng đội Phạm Văn Kiên đã anh dũng hy sinh.
Ngày ấy, chúng tôi vẫn còn tuổi thanh xuân.
Hôm nay, những người cùng thời với anh đã xấp xỉ 70 tuổi. Có người đã lên chức ông, tóc đã bạc trắng, con cháu đã trưởng thành.
Còn Kiên...
Trong ký ức đồng đội, anh vẫn mãi ở lại với tuổi trẻ của mình.
47 năm qua, chúng tôi đã có thêm biết bao mùa xuân.
Nhưng có người đồng đội đã gửi lại mùa xuân của mình cho bình yên của những người khác.
Trong những người còn trở về, có đồng đội trở thành thương binh, mang thương tích trên cơ thể suốt phần đời còn lại.
Có những người bằng lòng dũng cảm, trách nhiệm và những việc làm trong thực tiễn đã trở thành những tấm gương sáng; những kinh nghiệm được Bộ Công an ghi nhận, phổ biến để lực lượng Công an học tập, vận dụng.
Sau những thành tích ấy không chỉ có những tấm giấy khen hay sự ghi nhận.
Có mồ hôi.
Có máu.
Có những vết thương theo người lính đến tận tuổi già.
Và có cả những người không còn trở về.
47 NĂM – NGƯỜI CÒN, NGƯỜI ĐÃ ĐI XA
Rời quân ngũ, mỗi chúng tôi lại bước vào một cuộc đời khác.
Người trở về quê hương. Người ở lại phương Nam. Người tiếp tục công tác, người lao động, sản xuất, kinh doanh...
Mỗi người một mái nhà, một số phận.
Thời gian cứ thế trôi.
Rồi đến một ngày nhìn lại, những chàng trai năm 1979 bỗng nhận ra mình đã già.
Mái tóc xanh ngày ấy giờ đã bạc.
Những bước chân từng đi hàng chục cây số nay có người đã chậm.
Những đôi mắt từng tinh anh nay phải nhìn qua cặp kính mới nhận rõ khuôn mặt bạn mình.
Và đau lòng hơn, vì tuổi tác, bệnh tật và sức khỏe, một số đồng đội đã lần lượt rời xa chúng tôi.
Có những người từng có mặt trong những cuộc gặp đầu tiên của Hội, hôm nay không còn nữa.
Có những số điện thoại vẫn còn được lưu trong máy, nhưng chẳng bao giờ gọi lại được.
Có những cái tên mỗi lần nhắc đến, cả bàn đang vui bỗng im đi một chút.
Cuộc đời là vậy.
Một ngày chúng ta đếm xem buổi gặp mặt có bao nhiêu người đến. Rồi đến một tuổi nào đó, chúng ta lại âm thầm nhớ xem đã có bao nhiêu người không thể về nữa.
Bởi thế, ngày gặp mặt của những người lính già hôm nay có tiếng cười, nhưng phía sau tiếng cười cũng có những khoảng lặng.
Khoảng lặng dành cho Phạm Văn Kiên.
Khoảng lặng dành cho những đồng đội đã đi xa.
Và khoảng lặng để mỗi người tự nhắc mình:
Hôm nay mình còn được ngồi đây với nhau – đã là một điều may mắn.
17 NĂM GIỮ MỘT CHỮ “TÌNH”
Có lẽ chính vì hiểu giá trị ấy nên suốt 17 năm qua, anh em Hội đồng ngũ 1979 – Hải Hưng cũ vẫn cố gắng duy trì ngày hội ngộ.
Hôm nay, 06/9/2026, tại Nhà khách T67 – Quân khu 7, TP. Hồ Chí Minh, chúng tôi lại trở về.
Không phải để xem ai hôm nay thành đạt hơn.
Không phải để hỏi ai có nhiều hơn.
Ở tuổi xấp xỉ 70, những điều ấy đã trở nên nhẹ nhàng.
Gặp nhau, câu hỏi đầu tiên thường chỉ còn:
“Dạo này sức khỏe thế nào?”
Một câu rất bình thường.
Nhưng đến tuổi này mới hiểu, được nghe người bạn năm xưa trả lời:
“Tôi vẫn khỏe!”
...đã là một câu trả lời đáng quý.
GẦN 70 TUỔI MÀ VẪN CÒN CHA, CÒN MẸ...
Có một khoảnh khắc đặc biệt trong cuộc gặp mặt năm nay.
Đó là lễ chúc thọ tứ thân phụ mẫu của các hội viên – một nét đẹp đã được anh em gìn giữ trong những ngày hội ngộ.
Năm nay, chúng tôi hạnh phúc được kính chúc thọ một cụ tròn 100 tuổi và ba cụ 90 tuổi.
Những người con nhập ngũ năm 1979 hôm nay đã xấp xỉ 70 tuổi.
Tóc người con đã bạc.
Vậy mà vẫn còn cha, còn mẹ.
Còn được gọi một tiếng:
“Cha ơi!”
“Mẹ ơi!”
Có lẽ đến tuổi này mới hiểu hết hai tiếng ấy quý đến nhường nào.
47 năm trước, chính những người cha, người mẹ ấy đã đứng ở quê nhà tiễn những đứa con tuổi đôi mươi lên đường.
Không ai biết phía trước con mình sẽ đi đâu, làm nhiệm vụ gì và ngày nào trở lại.
Cha mẹ ở nhà chờ.
Con đi làm nhiệm vụ.
Rồi những đứa con ấy trở về, lập gia đình, có con rồi có cháu.
Hôm nay, chính những người con tóc đã bạc ấy lại được đứng trước cha mẹ mình để kính chúc:
Cha mẹ mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu.
Một vòng đời gần nửa thế kỷ dường như khép lại trong khoảnh khắc ấy.
Bởi giữa cuộc đời này, gần 70 tuổi mà vẫn còn cha mẹ để phụng dưỡng không chỉ là hạnh phúc – đó là một phúc lớn.
Và trong đại gia đình đồng đội, niềm vui ấy không thuộc riêng một nhà.
Cha mẹ của đồng đội cũng được anh em kính trọng.
Tuổi thọ của các cụ cũng là niềm vui chung.
Một bó hoa rồi sẽ tàn.
Một món quà rồi sẽ được cất đi.
Nhưng khoảnh khắc những người lính già cùng cúi đầu kính chúc những bậc cha mẹ tuổi 90, 99 sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức của những người có mặt.
VÀ CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ ĐI CÙNG CHÚNG TÔI SUỐT NỬA ĐỜI
Ngày hội ngộ hôm nay còn ấm áp bởi sự có mặt của các phu quân, phu nhân của hội viên.
47 năm trước, phần lớn chúng tôi ra đi khi còn là những chàng trai trẻ.
Rồi trên hành trình cuộc đời, mỗi người gặp một người để cùng xây dựng mái ấm.
Nếu đồng đội là những người đã cùng chúng tôi đi qua một phần tuổi trẻ thì người bạn đời là người đã đi cùng chúng tôi qua phần dài nhất của cuộc đời.
Họ cùng chúng tôi trải qua những tháng ngày khó khăn sau quân ngũ.
Cùng làm ăn, xây dựng gia đình.
Cùng nuôi những đứa con khôn lớn.
Cùng chăm sóc cha mẹ già.
Và hôm nay, khi người lính năm xưa tóc đã bạc, họ vẫn ngồi bên cạnh.
Vì vậy, 17 năm qua, cuộc gặp mặt dần không chỉ còn là cuộc gặp của những người cùng nhập ngũ.
Nó đã trở thành cuộc sum họp của một đại gia đình nghĩa tình.
TẤM ẢNH NĂM NAY...
Rồi như mọi lần gặp mặt, chúng tôi lại đứng bên nhau để chụp một tấm hình chung.
Nhưng tấm ảnh ở tuổi gần 70 có lẽ khác những tấm ảnh thời trai trẻ.
Ngày trẻ, chụp ảnh để lưu một cuộc vui.
Bây giờ, mỗi lần chụp ảnh lại muốn đứng gần nhau thêm một chút.
Bởi chẳng ai biết lần gặp sau quân số sẽ còn đủ như hôm nay hay không.
Người đứng bên mình hôm nay từng là chàng trai cùng mình bước lên chuyến đi vào Nam 47 năm trước.
Hôm nay hai người đều đã bạc tóc.
Nhìn nhau, đôi khi chẳng cần nói gì.
Còn đứng cạnh nhau trong một tấm hình – đã là câu chuyện đẹp nhất của gần nửa thế kỷ.
Ngày mai, mỗi người lại trở về với gia đình.
Tấm hình hôm nay sẽ được lưu cùng những tấm hình của 17 năm hội ngộ.
Rồi một ngày, nó cũng trở thành ảnh cũ.
Có thể con cháu chúng tôi sau này sẽ nhìn vào bức ảnh ấy và hỏi:
“Ngày đó ông đứng cạnh ai?”
Và mong rằng chúng tôi vẫn còn đủ minh mẫn để trả lời:
“Đồng đội của ông đấy. Chúng tôi đi với nhau từ năm 1979...”
CÒN GẶP ĐƯỢC NHAU, HÃY CỨ VỀ VỚI NHAU
47 năm – gần một đời người.
Chúng tôi đã đi từ những chàng trai tuổi đôi mươi đến những người ông tóc bạc.
Đã có tiếng cười.
Đã có nước mắt.
Có người trở về nguyên vẹn.
Có người mang thương tật.
Có người thành đạt.
Có người sống một cuộc đời bình dị.
Có người đã mất vì tuổi cao, bệnh tật.
Và có người như đồng đội Phạm Văn Kiên, đã mãi mãi dừng tuổi thanh xuân trong khi làm nhiệm vụ.
Nhưng cuối cùng, khi ngồi lại bên nhau hôm nay, mọi khoảng cách đều không còn quan trọng.
Chỉ còn một điều:
Chúng ta đã từng là đồng đội.
Ngày ấy, cha mẹ tiễn chúng ta lên đường.
Hôm nay, may mắn có những người vẫn còn cha mẹ tuổi 90, 99 để chúc thọ.
Ngày ấy chúng ta là những chàng trai chưa có gia đình.
Hôm nay, phu quân, phu nhân đã cùng ngồi bên cạnh.
Ngày ấy quân số đủ đầy.
Hôm nay đã có những người chỉ còn được gọi tên trong nỗi nhớ.
Thế mới biết thời gian lấy đi rất nhiều thứ.
Nhưng cũng chính thời gian giúp chúng ta hiểu điều gì đáng để giữ lại.
Đó là cha mẹ.
Là gia đình.
Là người bạn đời.
Và là những người đã từng cùng mình đi qua những tháng năm gian khó của tuổi thanh xuân.
Ngày gặp mặt rồi cũng kết thúc.
Những cái bắt tay rồi phải rời nhau.
Nhưng trước khi chia tay, có lẽ mỗi người đều mang trong lòng một lời hẹn rất giản dị:
“Giữ gìn sức khỏe nhé...”
“Năm sau lại về!”
Không ai biết chúng ta còn bao nhiêu lần “năm sau”.
Vì vậy, còn khỏe thì còn về.
Còn nhận ra nhau thì còn gọi tên nhau.
Còn có thể nắm tay nhau thì hãy nắm thật chặt.
Bởi 47 năm qua đã chứng minh rằng:
Tuổi trẻ rồi sẽ đi qua.
Mái tóc rồi sẽ bạc.
Người còn, người mất.
Chỉ mong nghĩa tình còn ở lại.
47 năm – một thời để nhớ.
17 năm – một chữ Tình được giữ gìn.
Và gần nửa thế kỷ sau ngày lên đường, điều quý giá nhất là chúng tôi vẫn còn có thể ngồi bên nhau và gọi nhau bằng hai tiếng: ĐỒNG ĐỘI!
HÌNH ẢNH BUỔI GẶP MẶT








HÀ LÊ
Ghi từ cuộc gặp mặt Hội đồng ngũ 1979 – Hải Hưng cũ, tại Nhà khách T67 – Quân khu 7, TP. Hồ Chí Minh, ngày 06/9/2026.
Tô Lê
06/09/2026 17:15:59Tài khoản quản lý
47 NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG – NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI VẪN VẸN NGUYÊN
Gần nửa thế kỷ trước, họ là những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi từ quê hương Hải Hưng cũ khoác ba lô lên đường nhập ngũ, rồi cùng những chuyến quân đi vào phương Nam trong những năm đầu sau ngày đất nước thống nhất. Hôm nay, ngày 06/9/2026, tại Nhà khách T67 – Quân khu 7, TP. Hồ Chí Minh, những người lính năm ấy lại tìm về bên nhau. 47 năm ngày nhập ngũ, 17 năm duy trì ngày hội ngộ. Người còn, người mất; tóc xanh đã bạc. Nhưng có một điều dường như thời gian không thể lấy đi: nghĩa tình đồng đội.
CHUYẾN ĐI CỦA NHỮNG CHÀNG TRAI TUỔI ĐÔI MƯƠI
47 năm trước, chúng tôi còn rất trẻ.
Những chàng trai từ quê hương Hải Hưng cũ rời cha mẹ, rời mái nhà, rời những con đường làng quen thuộc để khoác lên mình màu áo người lính.
Hành trang ngày ấy chẳng có gì nhiều.
Một chiếc ba lô. Một vài vật dụng cá nhân. Và phía sau mỗi người là ánh mắt của cha, là bàn tay của mẹ, là lời dặn dò trước lúc con lên đường.
Đất nước vừa bước qua chiến tranh, miền Nam sau ngày giải phóng còn bộn bề công việc. Những chuyến đi đưa chúng tôi vào phương Nam cũng bắt đầu từ đó.
Với nhiều người, đó là lần đầu tiên đi xa quê đến thế.
Đường dài. Điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn. Những chàng trai mới hôm qua còn ở bên cha mẹ bỗng phải học cách tự chăm sóc mình, học kỷ luật, học chịu đựng và học cách sống vì người bên cạnh.
Có những lúc mệt mỏi.
Có những đêm nhớ nhà.
Nhưng tuổi trẻ ngày ấy ít khi nói ra.
Chúng tôi chia nhau những gì mình có, động viên nhau khi khó khăn và cùng đi qua những ngày tháng mà khi ấy chẳng ai nghĩ rằng gần nửa thế kỷ sau mình vẫn còn nhớ rõ.
Có lẽ hai tiếng “đồng đội” đã bắt đầu từ những điều giản dị như vậy.
Không phải bằng những lời lớn lao.
Mà bằng một chuyến đi cùng nhau, một thời gian khó cùng nhau và một tuổi thanh xuân gửi lại bên nhau.
RỒI CÓ NGƯỜI ĐÃ KHÔNG TRỞ VỀ...
Cuộc đời người lính không chỉ có những ngày vui.
Trong đội ngũ những người con Hải Hưng nhập ngũ năm 1979 ấy, có người đã vĩnh viễn dừng lại khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đến hôm nay, chúng tôi vẫn nhắc tên đồng đội:
Phạm Văn Kiên.
Năm 1983, trong khi làm nhiệm vụ trấn áp tội phạm, đồng đội Phạm Văn Kiên đã anh dũng hy sinh.
Ngày ấy, chúng tôi vẫn còn tuổi thanh xuân.
Hôm nay, những người cùng thời với anh đã xấp xỉ 70 tuổi. Có người đã lên chức ông, tóc đã bạc trắng, con cháu đã trưởng thành.
Còn Kiên...
Trong ký ức đồng đội, anh vẫn mãi ở lại với tuổi trẻ của mình.
47 năm qua, chúng tôi đã có thêm biết bao mùa xuân.
Nhưng có người đồng đội đã gửi lại mùa xuân của mình cho bình yên của những người khác.
Trong những người còn trở về, có đồng đội trở thành thương binh, mang thương tích trên cơ thể suốt phần đời còn lại.
Có những người bằng lòng dũng cảm, trách nhiệm và những việc làm trong thực tiễn đã trở thành những tấm gương sáng; những kinh nghiệm được Bộ Công an ghi nhận, phổ biến để lực lượng Công an học tập, vận dụng.
Sau những thành tích ấy không chỉ có những tấm giấy khen hay sự ghi nhận.
Có mồ hôi.
Có máu.
Có những vết thương theo người lính đến tận tuổi già.
Và có cả những người không còn trở về.
47 NĂM – NGƯỜI CÒN, NGƯỜI ĐÃ ĐI XA
Rời quân ngũ, mỗi chúng tôi lại bước vào một cuộc đời khác.
Người trở về quê hương. Người ở lại phương Nam. Người tiếp tục công tác, người lao động, sản xuất, kinh doanh...
Mỗi người một mái nhà, một số phận.
Thời gian cứ thế trôi.
Rồi đến một ngày nhìn lại, những chàng trai năm 1979 bỗng nhận ra mình đã già.
Mái tóc xanh ngày ấy giờ đã bạc.
Những bước chân từng đi hàng chục cây số nay có người đã chậm.
Những đôi mắt từng tinh anh nay phải nhìn qua cặp kính mới nhận rõ khuôn mặt bạn mình.
Và đau lòng hơn, vì tuổi tác, bệnh tật và sức khỏe, một số đồng đội đã lần lượt rời xa chúng tôi.
Có những người từng có mặt trong những cuộc gặp đầu tiên của Hội, hôm nay không còn nữa.
Có những số điện thoại vẫn còn được lưu trong máy, nhưng chẳng bao giờ gọi lại được.
Có những cái tên mỗi lần nhắc đến, cả bàn đang vui bỗng im đi một chút.
Cuộc đời là vậy.
Một ngày chúng ta đếm xem buổi gặp mặt có bao nhiêu người đến. Rồi đến một tuổi nào đó, chúng ta lại âm thầm nhớ xem đã có bao nhiêu người không thể về nữa.
Bởi thế, ngày gặp mặt của những người lính già hôm nay có tiếng cười, nhưng phía sau tiếng cười cũng có những khoảng lặng.
Khoảng lặng dành cho Phạm Văn Kiên.
Khoảng lặng dành cho những đồng đội đã đi xa.
Và khoảng lặng để mỗi người tự nhắc mình:
Hôm nay mình còn được ngồi đây với nhau – đã là một điều may mắn.
17 NĂM GIỮ MỘT CHỮ “TÌNH”
Có lẽ chính vì hiểu giá trị ấy nên suốt 17 năm qua, anh em Hội đồng ngũ 1979 – Hải Hưng cũ vẫn cố gắng duy trì ngày hội ngộ.
Hôm nay, 06/9/2026, tại Nhà khách T67 – Quân khu 7, TP. Hồ Chí Minh, chúng tôi lại trở về.
Không phải để xem ai hôm nay thành đạt hơn.
Không phải để hỏi ai có nhiều hơn.
Ở tuổi xấp xỉ 70, những điều ấy đã trở nên nhẹ nhàng.
Gặp nhau, câu hỏi đầu tiên thường chỉ còn:
“Dạo này sức khỏe thế nào?”
Một câu rất bình thường.
Nhưng đến tuổi này mới hiểu, được nghe người bạn năm xưa trả lời:
“Tôi vẫn khỏe!”
...đã là một câu trả lời đáng quý.
GẦN 70 TUỔI MÀ VẪN CÒN CHA, CÒN MẸ...
Có một khoảnh khắc đặc biệt trong cuộc gặp mặt năm nay.
Đó là lễ chúc thọ tứ thân phụ mẫu của các hội viên – một nét đẹp đã được anh em gìn giữ trong những ngày hội ngộ.
Năm nay, chúng tôi hạnh phúc được kính chúc thọ một cụ tròn 100 tuổi và ba cụ 90 tuổi.
Những người con nhập ngũ năm 1979 hôm nay đã xấp xỉ 70 tuổi.
Tóc người con đã bạc.
Vậy mà vẫn còn cha, còn mẹ.
Còn được gọi một tiếng:
“Cha ơi!”
“Mẹ ơi!”
Có lẽ đến tuổi này mới hiểu hết hai tiếng ấy quý đến nhường nào.
47 năm trước, chính những người cha, người mẹ ấy đã đứng ở quê nhà tiễn những đứa con tuổi đôi mươi lên đường.
Không ai biết phía trước con mình sẽ đi đâu, làm nhiệm vụ gì và ngày nào trở lại.
Cha mẹ ở nhà chờ.
Con đi làm nhiệm vụ.
Rồi những đứa con ấy trở về, lập gia đình, có con rồi có cháu.
Hôm nay, chính những người con tóc đã bạc ấy lại được đứng trước cha mẹ mình để kính chúc:
Cha mẹ mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu.
Một vòng đời gần nửa thế kỷ dường như khép lại trong khoảnh khắc ấy.
Bởi giữa cuộc đời này, gần 70 tuổi mà vẫn còn cha mẹ để phụng dưỡng không chỉ là hạnh phúc – đó là một phúc lớn.
Và trong đại gia đình đồng đội, niềm vui ấy không thuộc riêng một nhà.
Cha mẹ của đồng đội cũng được anh em kính trọng.
Tuổi thọ của các cụ cũng là niềm vui chung.
Một bó hoa rồi sẽ tàn.
Một món quà rồi sẽ được cất đi.
Nhưng khoảnh khắc những người lính già cùng cúi đầu kính chúc những bậc cha mẹ tuổi 90, 99 sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức của những người có mặt.
VÀ CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ ĐI CÙNG CHÚNG TÔI SUỐT NỬA ĐỜI
Ngày hội ngộ hôm nay còn ấm áp bởi sự có mặt của các phu quân, phu nhân của hội viên.
47 năm trước, phần lớn chúng tôi ra đi khi còn là những chàng trai trẻ.
Rồi trên hành trình cuộc đời, mỗi người gặp một người để cùng xây dựng mái ấm.
Nếu đồng đội là những người đã cùng chúng tôi đi qua một phần tuổi trẻ thì người bạn đời là người đã đi cùng chúng tôi qua phần dài nhất của cuộc đời.
Họ cùng chúng tôi trải qua những tháng ngày khó khăn sau quân ngũ.
Cùng làm ăn, xây dựng gia đình.
Cùng nuôi những đứa con khôn lớn.
Cùng chăm sóc cha mẹ già.
Và hôm nay, khi người lính năm xưa tóc đã bạc, họ vẫn ngồi bên cạnh.
Vì vậy, 17 năm qua, cuộc gặp mặt dần không chỉ còn là cuộc gặp của những người cùng nhập ngũ.
Nó đã trở thành cuộc sum họp của một đại gia đình nghĩa tình.
TẤM ẢNH NĂM NAY...
Rồi như mọi lần gặp mặt, chúng tôi lại đứng bên nhau để chụp một tấm hình chung.
Nhưng tấm ảnh ở tuổi gần 70 có lẽ khác những tấm ảnh thời trai trẻ.
Ngày trẻ, chụp ảnh để lưu một cuộc vui.
Bây giờ, mỗi lần chụp ảnh lại muốn đứng gần nhau thêm một chút.
Bởi chẳng ai biết lần gặp sau quân số sẽ còn đủ như hôm nay hay không.
Người đứng bên mình hôm nay từng là chàng trai cùng mình bước lên chuyến đi vào Nam 47 năm trước.
Hôm nay hai người đều đã bạc tóc.
Nhìn nhau, đôi khi chẳng cần nói gì.
Còn đứng cạnh nhau trong một tấm hình – đã là câu chuyện đẹp nhất của gần nửa thế kỷ.
Ngày mai, mỗi người lại trở về với gia đình.
Tấm hình hôm nay sẽ được lưu cùng những tấm hình của 17 năm hội ngộ.
Rồi một ngày, nó cũng trở thành ảnh cũ.
Có thể con cháu chúng tôi sau này sẽ nhìn vào bức ảnh ấy và hỏi:
“Ngày đó ông đứng cạnh ai?”
Và mong rằng chúng tôi vẫn còn đủ minh mẫn để trả lời:
“Đồng đội của ông đấy. Chúng tôi đi với nhau từ năm 1979...”
CÒN GẶP ĐƯỢC NHAU, HÃY CỨ VỀ VỚI NHAU
47 năm – gần một đời người.
Chúng tôi đã đi từ những chàng trai tuổi đôi mươi đến những người ông tóc bạc.
Đã có tiếng cười.
Đã có nước mắt.
Có người trở về nguyên vẹn.
Có người mang thương tật.
Có người thành đạt.
Có người sống một cuộc đời bình dị.
Có người đã mất vì tuổi cao, bệnh tật.
Và có người như đồng đội Phạm Văn Kiên, đã mãi mãi dừng tuổi thanh xuân trong khi làm nhiệm vụ.
Nhưng cuối cùng, khi ngồi lại bên nhau hôm nay, mọi khoảng cách đều không còn quan trọng.
Chỉ còn một điều:
Chúng ta đã từng là đồng đội.
Ngày ấy, cha mẹ tiễn chúng ta lên đường.
Hôm nay, may mắn có những người vẫn còn cha mẹ tuổi 90, 99 để chúc thọ.
Ngày ấy chúng ta là những chàng trai chưa có gia đình.
Hôm nay, phu quân, phu nhân đã cùng ngồi bên cạnh.
Ngày ấy quân số đủ đầy.
Hôm nay đã có những người chỉ còn được gọi tên trong nỗi nhớ.
Thế mới biết thời gian lấy đi rất nhiều thứ.
Nhưng cũng chính thời gian giúp chúng ta hiểu điều gì đáng để giữ lại.
Đó là cha mẹ.
Là gia đình.
Là người bạn đời.
Và là những người đã từng cùng mình đi qua những tháng năm gian khó của tuổi thanh xuân.
Ngày gặp mặt rồi cũng kết thúc.
Những cái bắt tay rồi phải rời nhau.
Nhưng trước khi chia tay, có lẽ mỗi người đều mang trong lòng một lời hẹn rất giản dị:
“Giữ gìn sức khỏe nhé...”
“Năm sau lại về!”
Không ai biết chúng ta còn bao nhiêu lần “năm sau”.
Vì vậy, còn khỏe thì còn về.
Còn nhận ra nhau thì còn gọi tên nhau.
Còn có thể nắm tay nhau thì hãy nắm thật chặt.
Bởi 47 năm qua đã chứng minh rằng:
Tuổi trẻ rồi sẽ đi qua.
Mái tóc rồi sẽ bạc.
Người còn, người mất.
Chỉ mong nghĩa tình còn ở lại.
47 năm – một thời để nhớ.
17 năm – một chữ Tình được giữ gìn.
Và gần nửa thế kỷ sau ngày lên đường, điều quý giá nhất là chúng tôi vẫn còn có thể ngồi bên nhau và gọi nhau bằng hai tiếng: ĐỒNG ĐỘI!
HÌNH ẢNH BUỔI GẶP MẶT
HÀ LÊ
Ghi từ cuộc gặp mặt Hội đồng ngũ 1979 – Hải Hưng cũ, tại Nhà khách T67 – Quân khu 7, TP. Hồ Chí Minh, ngày 06/9/2026.